Nguyễn Hữu Luận - Một cuộc gặp làm chúng tôi thay đổi
Trước đây, khi nghe hai chữ “thương binh”, chúng tôi thường nghĩ đến những câu chuyện trong sách giáo khoa.
Nhưng cuộc gặp với đồng chí Trần Hữu Luận khiến chúng tôi có một cách nghĩ khác.
Đồng chí không đứng trên bục kể chuyện.
Không có những lời nói hào hùng.
Đồng chí chỉ ngồi đó, trên chiếc xe ba bánh, với đôi chân mang thương tích và những cơn đau vẫn thường xuyên tìm đến.
Chúng tôi trò chuyện với đồng chí như trò chuyện với một người thân trong gia đình.
Và rồi chúng tôi hiểu:
Có những người anh hùng không cần phải được gọi bằng những danh xưng lớn lao.
Họ sống ngay giữa chúng ta.
Họ đi qua chiến tranh, mang thương tật trở về và tiếp tục cuộc sống bình dị của mình.
Đồng chí Luận chính là một người như thế.
Sau lần gặp ấy, mỗi khi tham gia các hoạt động tri ân người có công, chúng tôi không còn nghĩ đó chỉ là một hoạt động phong trào.
Đó là dịp để người trẻ chúng tôi được gặp những nhân chứng sống của lịch sử.
Được nghe.
Được hiểu.
Và được biết ơn.



