Nguyễn Hữu Luận - Những bước chân gửi lại cho tuổi trẻ
Có lẽ điều chúng tôi nhớ nhất về đồng chí Trần Hữu Luận không phải là tỷ lệ thương tật 61%.
Cũng không chỉ là chiếc xe ba bánh.
Mà là những bước chân khó nhọc của một người đã đi qua chiến tranh.
Mỗi bước đi của đồng chí hôm nay đều mang theo dấu vết của những năm tháng đã qua.
Có những ngày cơn đau hành hạ, việc đi lại càng khó khăn.
Nhưng đồng chí vẫn cố gắng.
Vẫn sống.
Vẫn gặp gỡ bà con.
Vẫn vui khi thấy lớp trẻ trưởng thành.
Chúng tôi – những người trẻ sinh ra trong hòa bình – có thể chưa bao giờ hiểu hết những gì đồng chí đã trải qua.
Nhưng chúng tôi có thể lựa chọn cách sống của mình hôm nay.
Sống tử tế hơn.
Có trách nhiệm hơn.
Biết yêu quê hương.
Biết trân trọng hòa bình.
Biết cúi đầu trước những người đã hy sinh tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Đồng chí Trần Hữu Luận có thể đã mất đi một phần khả năng của đôi chân.
Nhưng câu chuyện của đồng chí lại giúp chúng tôi có thêm một “đôi mắt” để nhìn về quá khứ và một “trái tim” để sống tốt hơn trong hiện tại.
Những bước chân của đồng chí có thể chậm.
Nhưng những điều đồng chí để lại cho thế hệ trẻ thì không hề chậm.
Nó sẽ tiếp tục được kể lại, bằng những lời mộc mạc nhất:
Chiến tranh đã đi qua, nhưng lòng biết ơn thì không bao giờ được phép lãng quên.



