“NGUYỄN HỮU NHÂN - TỪ NGƯỜI LÍNH TÌNH NGUYỆN ĐẾN NGƯỜI CÔNG NHÂN GƯƠNG MẪU”
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, ngày 30/4/1975 mãi mãi là một mốc son chói lọi, biểu tượng của ý chí kiên cường và khát vọng hòa bình cháy bỏng. Đó là ngày mà non sông liền một dải, ngày mà niềm vui vỡ òa trong nước mắt tự do, khép lại những năm tháng chiến tranh gian khổ để mở ra kỷ nguyên mới của độc lập và xây dựng.
Thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay, dù không trực tiếp đi qua khói lửa của những ngày tháng ấy, nhưng vẫn luôn tự nhắc nhở mình về cái giá của hòa bình. Mỗi dịp tháng Tư về, lòng lại trào dâng niềm tri ân sâu sắc dành cho những con người đã dâng hiến thanh xuân để bảo vệ và dựng xây Tổ quốc. Đó không chỉ là ngày tôn vinh một lực lượng anh hùng, mà còn là dịp để thế hệ hôm nay cúi đầu tri ân những người lính đã hiến dâng cả tuổi xuân, xương máu cho độc lập, tự do của dân tộc.Giữa không gian núi rừng Tây Bắc Hùng Vĩ, đèo lũng lô hiện lên như một trái niên lịch sử. Con đèo từng đi vào thơ ca, âm nhạc, là tuyến giao thông huyết mạch nối hậu phương lớn với tiền tuyến trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân, đế quốc. Lũng lô không chỉ là một địa danh, mà là biểu tượng của ý chí kiên cường, bất khuất của quân và dân Việt Nam. Là một đoàn viên thanh niên, tôi cảm thấy vô cùng tự hào và biết ơn sầu sắc trước những hy sinh lớn lao của các thế hệ cha anh, để hôm nay chúng tôi được sống trong hòa bình và tiếp bước truyền thống vẻ vang ấy.Từ mảnh đất dầu truyền thống cách mạng ấy, đã trưởng thành nên biết bao người con yêu tú, trong đó có cựu chiến binh Nguyễn Hữu Nhân, người mà cuộc đời gắn liền với những chặng đường lịch sử hào hùng của dân tộc. Ông Nguyễn Hữu Nhân, sinh năm 1942, hiện cư trú tại xã Thượng Bằng La, tỉnh Lào Cai.
Cuộc đời ông Nguyễn Hữu Nhân là hành trình tiếp nối giữa lao động sản suất và chiến đấu bảo vệ tổ quốc:
Trước năm 1961: Ông sinh ra và lớn lên trong khói lửa kháng chiến, ông sớm tham gia lao động sản xuất tại quê hương Thái Bình để hỗ trợ gia đình
Năm 1961: Ông Nguyễn Hữu Nhân rời quê hương lên xây dựng vùng kinh tế mới, làm công nhân tại Nông trường Trần Phú.
Tháng 3 năm 1967: Với những nỗ lực không ngừng, ông Nguyễn Hữu Nhân vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.
Tháng 8 năm 1967: Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Trung đoàn 148 (thuộc Sư đoàn 316) là đơn vị chủ lực tinh nhuệ, có bề dày truyền thống gắn liền với những chiến dịch tiễu phỉ, giải phóng vùng cao và thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại nước bạn Lào. Tháng 8 năm 1967, người thanh niên Nguyễn Hữu Nhân lên đường nhập ngũ, vinh dự đứng trong hàng ngũ của Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 148. Đơn vị của ông Nhân khi ấy nhận nhiệm vụ hành quân sang mặt trận Thượng Lào – một chiến trường cực kỳ khắc nghiệt với địa hình núi cao hiểm trở, vực sâu và khí hậu "sáng nắng, chiều mưa, tối sương mù". Với khẩu hiệu "Giúp nhân dân bạn là tự giúp mình", ông cùng các đồng đội ở Tiểu đoàn 4 đã băng rừng, lội suối, vượt qua những cơn sốt rét rừng ngặt nghèo để tiến về các vùng chiến lược như Cánh Đồng Chum, Xiêng Khoảng. Trong ký ức của người lính Nguyễn Hữu Nhân, ngày 19/5/1969 là một cột mốc không thể nào quên. Đó không chỉ là ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu, mà còn là thời điểm diễn ra một trận đánh ác liệt tại mặt trận Lào.
Giữa làn mưa bom bão đạn của kẻ thù, các chiến sĩ Tiểu đoàn 4 đã chiến đấu với tinh thần quyết chiến, quyết thắng. Trong giờ phút sinh tử ấy, ông Nguyễn Hữu Nhân đã bị thương nặng. Máu của người chiến sĩ Việt Nam đã hòa cùng đất mẹ của nước bạn Lào, minh chứng cho tình đoàn kết quốc tế vô sản cao cả. Vết thương ấy sau này đã khiến ông trở thành thương binh hạng 4/4, nhưng đối với ông, đó là "tấm huy chương" cao quý nhất của một đời binh nghiệp.
Cuối năm 1970: Sau khi điều trị vết thương và hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ông phục viên và trở về "mái nhà xưa" là Nông trường Trần Phú. Thay vì nghỉ ngơi với chế độ thương binh, ông lại tiếp tục dấn thân vào mặt trận mới: mặt trận lao động sản xuất.
Trở về từ chiến trường Ông tiếp tục phát huy phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" trên mặt trận sản xuất với uy tín và năng lực, ông liên tục được tập thể tín nhiệm:
Năm 1979: Ông được bầu làm Đội trưởng đội sản xuất kiêm Bí thư chi bộ, vừa lo phát triển kinh tế, vừa lo công tác xây dựng Đảng tại cơ sở.
Tháng 2/1982: Ông được đề bạt làm Đội trưởng đội sản xuất vật liệu xây dựng thuộc Xí nghiệp chè Trần Phú. Đây là giai đoạn khó khăn khi đất nước đang trong thời kỳ bao cấp, nhưng với bản chất bộ đội Cụ Hồ, ông đã cùng công nhân vượt qua mọi thiếu thốn để hoàn thành nhiệm vụ.
Năm 1990: sau gần 30 năm cống hiến liên tục từ nông trường đến chiến trường rồi lại trở về xí nghiệp, ông Nguyễn Hữu Nhân chính thức nghỉ hưu.Hiện nay, ông đang cư trú tại thôn 9, xã Thượng Bằng La, tỉnh Lào Cai. Ở tuổi xưa nay hiếm, người cựu chiến binh ấy vẫn giữ vẹn nguyên tác phong nhanh nhẹn, tinh thần lạc quan. Những câu chuyện về tiểu đoàn 4E148 năm xưa hay những năm tháng khai hoang mở đất tại xí nghiệp chè vẫn luôn được ông kể lại cho con cháu, như một cách truyền lửa truyền thống cho thế hệ mai sau.
Ông chính thức nghỉ hưu, khép lại một chặng đường dài cống hiến cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.Qua việc tìm hiểu và ôn lại truyền thống vẻ vang của Quân đội Nhân dân Việt Nam, tôi càng thêm trân trọng và biết ơn sâu sắc những thế hệ cán bộ, chiến sĩ đã không tiếc máu xương, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Đặc biệt, cuộc đời và sự nghiệp cách mạng của cựu chiến binh Nguyễn Hữu Nhân là minh chứng sinh động cho tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với Nhân dân. Những cống hiến to lớn của ông không chỉ góp phần làm nên trang sử hào hùng của dân tộc mà còn là tấm gương sáng để thế hệ trẻ hôm nay học tập, noi theo, tiếp tục phát huy truyền thống cách mạng, chung sức xây dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa



