NGUYỄN HỮU PHƯỚC
Trong cuộc đời của mỗi người lính, quãng thời gian phục vụ trong quân đội luôn để lại nhiều kỷ niệm sâu sắc. Đối với ông Nguyễn Hữu Phước, sinh năm 1968, những năm tháng tham gia quân ngũ từ 1987 đến 1989 chính là dấu ấn đặc biệt của tuổi trẻ – một “thời hoa lửa” đáng tự hào. Năm 1987, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông Nguyễn Hữu Phước lên đường nhập ngũ, mang theo tinh thần nhiệt huyết của tuổi trẻ và trách nhiệm của một thanh niên đối với Tổ quốc. Trong môi trường quân đội, ông cùng đồng đội tr
Trong cuộc đời của mỗi người lính, quãng thời gian phục vụ trong quân đội luôn để lại nhiều kỷ niệm sâu sắc. Đối với ông Nguyễn Hữu Phước, sinh năm 1968, những năm tháng tham gia quân ngũ từ 1987 đến 1989 chính là dấu ấn đặc biệt của tuổi trẻ – một “thời hoa lửa” đáng tự hào.
Năm 1987, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông Nguyễn Hữu Phước lên đường nhập ngũ, mang theo tinh thần nhiệt huyết của tuổi trẻ và trách nhiệm của một thanh niên đối với Tổ quốc. Trong môi trường quân đội, ông cùng đồng đội trải qua nhiều thử thách, từ những ngày huấn luyện nghiêm khắc đến việc thực hiện các nhiệm vụ được đơn vị giao phó. Mặc dù điều kiện sinh hoạt còn nhiều khó khăn, nhưng ông luôn nỗ lực rèn luyện và hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Khoảng thời gian trong quân ngũ đã giúp ông trưởng thành hơn cả về ý chí lẫn tác phong. Những bài học về kỷ luật, tinh thần đoàn kết và sự sẻ chia giữa những người lính đã trở thành hành trang quý báu theo ông trong suốt cuộc đời. Tình đồng chí, đồng đội được xây dựng trong những ngày tháng gian khó ấy vẫn luôn được ông trân trọng và gìn giữ.
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự vào năm 1989, ông trở về địa phương, bắt đầu cuộc sống lao động, sản xuất và chăm lo cho gia đình. Với tinh thần cần cù và trách nhiệm, ông luôn nỗ lực vươn lên trong cuộc sống, đồng thời tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương.
Đến năm 2003, ông Nguyễn Hữu Phước chính thức tham gia sinh hoạt tại Hội Cựu chiến binh Việt Nam. Trong quá trình tham gia Hội, ông luôn giữ tinh thần đoàn kết, tích cực tham gia các buổi sinh hoạt và các phong trào do Hội phát động. Với lối sống giản dị, chân thành, ông được bà con trong khu dân cư tin tưởng và quý mến.
Dù không phải là đảng viên, nhưng ông Nguyễn Hữu Phước luôn giữ vững phẩm chất của người lính năm xưa. Những ký ức về “thời hoa lửa” vẫn luôn là niềm tự hào, nhắc nhở ông tiếp tục sống trách nhiệm, đóng góp cho cộng đồng và góp phần gìn giữ truyền thống tốt đẹp của Hội Cựu chiến binh Việt Nam trong cuộc sống hôm nay.



