NGUYỄN HỮU QUYỀN – BA NGÀY NHỊN ĐÓI CHỜ ĐỊCH TRÊN ĐIỂM CAO 689
Anh hùng LLVTND Nguyễn Hữu Quyền (sinh năm 1945), quê xã Phù Ninh, huyện Phong Châu, tỉnh Vĩnh Phú, nhập ngũ năm 1966. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông là Thượng sĩ, Trung đội trưởng Đại đội 9, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 246, Mặt trận Trị – Thiên. Trong 6 tháng chiến đấu ác liệt tại Đường số 9 – Khe Sanh năm 1968, ông tham gia 3 trận lớn, trực tiếp diệt 83 lính Mỹ, chỉ huy tiểu đội và trung đội diệt 348 đối phương. Nổi bật là trận điểm cao 689 ngày 1/7/1968, khi đơn vị đã ba ngày thiếu ăn, rét và mất ngủ nhưng vẫn kiên trì chờ địch; riêng Nguyễn Hữu Quyền được ghi nhận diệt 20 lính Mỹ và cùng đơn vị đánh bật nhiều đợt phản kích. Bị thương nhiều chỗ trong một trận sau đó, ông vẫn nhường cáng cho đồng đội và tự đi về trạm quân y. Ngày 20/12/1969, Nguyễn Hữu Quyền được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Ba ngày.
Không đủ ăn.
Không ngủ được.
Giữa núi rừng lạnh giá, pháo binh và máy bay đối phương liên tục đánh vào khu vực trận địa.
Nhưng những người lính vẫn nằm chờ.
Họ biết chỉ cần rời vị trí hoặc nổ súng quá sớm, thời cơ có thể mất.
Người trực tiếp động viên anh em trong tiểu đội kiên trì bám trận địa là Nguyễn Hữu Quyền.
Khi ấy ông mới khoảng 23 tuổi.
Và trận đánh trên điểm cao 689 ngày 1 tháng 7 năm 1968 trở thành một trong những dấu ấn nổi bật nhất trong cuộc đời chiến đấu của ông.
Từ Phù Ninh đến chiến trường Trị – Thiên
Nguyễn Hữu Quyền sinh năm 1945, quê xã Phù Ninh, huyện Phong Châu, tỉnh Vĩnh Phú.
Năm 1966, ông nhập ngũ.
Chỉ hai năm sau, đơn vị của Nguyễn Hữu Quyền được đưa vào chiến trường Đường số 9 – Khe Sanh.
Đây là một khu vực chiến sự đặc biệt ác liệt.
Địa hình núi cao.
Thời tiết khắc nghiệt.
Bom pháo liên tục.
Lương thực, nước uống và điều kiện sinh hoạt nhiều lúc vô cùng thiếu thốn.
Nhưng chính tại đây, Nguyễn Hữu Quyền nhanh chóng trưởng thành từ một người lính thành cán bộ chỉ huy phân đội.
Điểm cao 689 – ba ngày chờ đợi
Ngày 1/7/1968, tiểu đoàn của Nguyễn Hữu Quyền nhận nhiệm vụ phục kích đối phương tại điểm cao 689.
Đơn vị phải giữ bí mật tuyệt đối.
Theo tư liệu, trong thời gian chờ đánh, bộ đội đã trải qua ba ngày nhịn đói, chịu rét và thiếu ngủ.
Pháo binh và máy bay đối phương lại liên tục bắn phá khu vực.
Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Hữu Quyền vẫn động viên anh em:
phải kiên trì,
không để lộ đội hình,
chờ đúng thời cơ.
Cuối cùng, lực lượng đối phương đổ quân xuống.
Tiếng súng đồng loạt nổ ra.
Nguyễn Hữu Quyền chỉ huy tiểu đội đánh quyết liệt.
Theo hồ sơ thành tích, riêng ông sử dụng tiểu liên và thủ pháo diệt 20 lính Mỹ, cùng tiểu đội diệt thêm nhiều đối phương.
Nhưng trận đánh chưa kết thúc.
Bốn đợt phản kích
Sau khi bị đánh bất ngờ, đối phương tổ chức phản kích nhằm chiếm lại trận địa.
Một đợt.
Rồi đợt thứ hai.
Thứ ba.
Thứ tư.
Nguyễn Hữu Quyền cùng tiểu đội tiếp tục bám vị trí, đánh bật 4 đợt phản công.
Việc giữ được trận địa tạo điều kiện cho lực lượng của tiểu đoàn tiếp tục tổ chức đánh lớn.
Theo tài liệu tuyên dương, toàn tiểu đoàn trong trận này diệt 287 lính Mỹ và đánh thiệt hại nặng thêm một đại đội tại điểm cao 845.
Đó là chiến công lớn.
Nhưng chỉ ba ngày sau, Nguyễn Hữu Quyền lại bước vào một trận khác.
Bị thương ba chỗ vẫn chỉ huy
Ba ngày sau trận điểm cao 689, đơn vị tổ chức tiến công một vị trí đóng quân của đối phương.
Nguyễn Hữu Quyền dẫn tiểu đội bí mật tiếp cận.
Lực lượng lọt qua cửa mở.
Rồi bất ngờ nổ súng.
Chỉ sau vài phút, theo tư liệu, riêng Nguyễn Hữu Quyền đã diệt 27 đối phương.
Nhưng càng vào sâu, trận đánh càng quyết liệt.
Đang chỉ huy tiểu đội tiến công một hỏa điểm, ông bị thương.
Một vết ở vai.
Một vết ở sườn.
Một vết ở bụng.
Dù vậy, Nguyễn Hữu Quyền không lập tức rút khỏi chiến trường.
Ông bình tĩnh tổ chức đưa những đồng đội khác bị thương ra trước.
Sau đó mới bàn giao nhiệm vụ cho người thay thế.
Rồi ông rút về phía sau.
Có cáng nhưng nhường đồng đội
Khi về tuyến sau, Nguyễn Hữu Quyền mang nhiều vết thương trên người.
Đồng đội định đưa ông lên cáng.
Nhưng ông từ chối.
Cáng được dành cho người bị thương khác.
Nguyễn Hữu Quyền tự đi bộ về trạm quân y.
Trên đường đi, ông còn mang theo một khẩu súng của người đồng đội đã hy sinh.
Chi tiết ấy cho thấy rõ tính cách của ông:
bản thân đã bị thương nặng nhưng vẫn nghĩ đến đồng đội và tài sản của đơn vị trước.
Sau một thời gian điều trị, Nguyễn Hữu Quyền lại trở về đơn vị.
Và tiếp tục chiến đấu.
Động Tiên – hai ngày chờ trên điểm cao
Ngày 21/11/1968, Nguyễn Hữu Quyền tham gia trận Động Tiên, Cam Lộ, Quảng Trị.
Một lần nữa, đơn vị phải kiên trì chờ địch.
Lần này là hai ngày trên điểm cao.
Trước khi đổ quân, đối phương pháo kích dữ dội.
Nguyễn Hữu Quyền cùng chiến sĩ bình tĩnh tránh pháo, đồng thời theo dõi chặt mọi hoạt động.
Khi đối phương đã vào đúng khu vực dự kiến, ông không vội nổ súng.
Nguyễn Hữu Quyền dùng cách nhử lực lượng đối phương đến gần.
Đợi thời cơ.
Rồi giật mìn định hướng.
Ngay sau tiếng nổ, tiểu đội đồng loạt khai hỏa vào đội hình.
Bị đánh bất ngờ, lực lượng đối phương rối loạn và tháo chạy.
Theo tư liệu, họ bỏ lại 36 người.
Nguyễn Hữu Quyền tiếp tục chỉ huy tiểu đội truy kích và đánh thêm nhiều mục tiêu.
Sau trận này, một dấu mốc quan trọng đến với ông.
Được kết nạp vào Đảng ngay sau trận đánh
Với quá trình chiến đấu và sự thể hiện trong trận Động Tiên, chi bộ đơn vị nhất trí kết nạp Nguyễn Hữu Quyền vào Đảng Cộng sản Việt Nam.
Đây là sự ghi nhận không chỉ về thành tích chiến đấu.
Mà còn về phẩm chất của người cán bộ trẻ:
gương mẫu,
xông xáo,
đoàn kết,
và luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên bản thân.
Sáu tháng – ba trận lớn
Theo hồ sơ thành tích, trong 6 tháng chiến đấu trên Mặt trận Đường số 9, Nguyễn Hữu Quyền tham gia 3 trận lớn.
Riêng ông được ghi nhận:
diệt 83 lính Mỹ,
thu 1 khẩu AR-15.
Các đơn vị do ông chỉ huy được ghi nhận diệt 348 đối phương, trong đó có một đại đội và một trung đội bị tiêu diệt gọn, một đại đội khác bị đánh thiệt hại nặng.
Đó là một khối lượng chiến đấu rất lớn trong một khoảng thời gian ngắn.
Nhưng điều khiến Nguyễn Hữu Quyền được đồng đội tin yêu không chỉ nằm ở những con số.
Đó còn là hình ảnh:
ba ngày nhịn đói vẫn bám điểm cao,
bị thương ba chỗ vẫn đưa thương binh ra trước,
có cáng nhưng nhường đồng đội,
tự đi bộ về quân y và mang theo súng của người đã hy sinh.
Ngày được tuyên dương Anh hùng
Với những thành tích trong chiến đấu, Nguyễn Hữu Quyền được tặng:
2 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhất
và
3 lần đạt danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ cấp ưu tú.
Ngày 20 tháng 12 năm 1969, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng ông danh hiệu:
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Khi được tuyên dương, Nguyễn Hữu Quyền là Thượng sĩ, Trung đội trưởng Đại đội 9, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 246, Mặt trận Trị – Thiên.
Câu chuyện về ông gắn với những điểm cao của chiến trường Khe Sanh – Đường số 9.
Những nơi mà để có được một trận đánh, người lính nhiều khi phải chịu đựng trước khi nổ súng.
Và ở điểm cao 689, Nguyễn Hữu Quyền cùng đồng đội đã chứng minh điều đó:
Ba ngày đói rét và mất ngủ vẫn chờ. Khi thời cơ tới, mới đánh.
Đó là hình ảnh tiêu biểu của Nguyễn Hữu Quyền – người cán bộ trẻ trưởng thành giữa chiến trường Trị – Thiên ác liệt năm 1968.



