Nguyễn Hưu Tám
Nguyễn Hưu Tám
Nguyễn Hưu Tám sinh năm 1954, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chia cắt, khi tiếng bom đã trở thành âm thanh quen thuộc của đời sống. Tuổi thơ anh gắn với ruộng đồng, làng quê yên bình nhưng luôn vọng về những tin tức từ tiền tuyến. Khi Tổ quốc cần, anh sẵn sàng lên đường không một phút do dự.
Năm 1973, vừa tròn mười chín tuổi, Nguyễn Hưu Tám nhập ngũ, khoác lên mình màu áo lính, rời quê hương để bước vào chiến trường. Anh được biên chế về Đại đội 5, Tiểu đoàn 17, Trung đoàn 320, Quân đoàn 3 – một đơn vị chủ lực, cơ động liên tục, đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ chiến đấu quan trọng.
Cuộc sống người lính bộ binh là những ngày hành quân dài dằng dặc, băng rừng vượt suối, ba lô nặng trĩu trên vai. Giữa hoa lửa chiến tranh, người lính trẻ sớm đối mặt với mưa bom, pháo kích và cả những mất mát không thể gọi tên. Trận địa hôm nay còn nguyên, ngày mai đã biến dạng vì bom đạn.
Trong những trận đánh ác liệt, khói súng mù mịt, đất đá rung chuyển dưới chân, Nguyễn Hưu Tám luôn bám sát đội hình, giữ vững vị trí được giao. Dù mang quân hàm Hạ sỹ – chiến sỹ, anh vẫn hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ, chấp hành nghiêm kỷ luật, bình tĩnh và gan dạ trước hiểm nguy. Với người lính, không có nhiệm vụ nhỏ, chỉ có trách nhiệm lớn với đồng đội và Tổ quốc.
Những đêm trú quân giữa rừng sâu, tiếng gió hòa cùng tiếng côn trùng, thỉnh thoảng vọng về tiếng pháo xa. Trong khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi ấy, anh nhớ gia đình, nhớ mái nhà quê hương. Tuổi trẻ đáng lẽ dành cho học tập và ước mơ riêng, nhưng anh đã gửi trọn cho chiến trường, để đổi lấy sự trưởng thành trong lửa đạn.
Chiến tranh khép lại, đất nước bước vào những năm tháng hòa bình. Sau bốn năm quân ngũ, năm 1977, Nguyễn Hưu Tám xuất ngũ với cấp bậc Hạ sỹ, rời quân đội trong niềm tự hào của một người lính đã hoàn thành nhiệm vụ.
Ngày trở về đời thường, anh sống giản dị, lặng lẽ như bao cựu binh khác. Nhưng trong ký ức, một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn – nơi có đồn


