NGUYỄN HỮU TẢN – NGƯỜI LÍNH MANG TRONG MÌNH SỰ BỀN BỈ CỦA ĐẤT
NGUYỄN HỮU TẢN – NGƯỜI LÍNH MANG TRONG MÌNH SỰ BỀN BỈ CỦA ĐẤT
NGUYỄN HỮU TẢN – NGƯỜI LÍNH MANG TRONG MÌNH SỰ BỀN BỈ CỦA ĐẤT
Ông NGUYỄN HỮU TẢN, sinh ngày 3/3/1950, nhập ngũ khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Ông không phải là người nói nhiều, nhưng mỗi khi nhắc đến chiến trường, ánh mắt ông lại trầm xuống như đang sống lại những ký ức xa xôi.
Ông từng kể: “Hồi đó, cái khó nhất không phải là chiến đấu, mà là giữ được tinh thần. Có lúc đói, lúc mệt, nhưng không được phép gục ngã.” Ông cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng dài bất tận, nơi mà mỗi bước chân đều phải dè chừng bom mìn còn sót lại.
Một kỷ niệm ông không quên là lần đơn vị phải trú lại giữa rừng suốt nhiều ngày vì địch càn quét. Lương thực cạn dần, mọi người phải chia nhau từng nắm gạo rang. Ông nói: “Có những ngày chỉ ăn vài hạt, nhưng vẫn phải giữ sức để chiến đấu.”
Sau hòa bình, ông trở về quê, tiếp tục cuộc sống làm nông. Ông luôn tâm niệm rằng, con người cũng như đất, càng trải qua nắng gió thì càng trở nên bền bỉ. Ông sống giản dị, lặng lẽ, nhưng trong từng lời nói, hành động đều toát lên phẩm chất của một người lính từng đi qua thời hoa lửa.



