Nguyễn Hữu Thắng: Tấm gương anh dũng phá bom mở đường Trường Sơn
Thông qua quá trình tìm hiểu thực tế, gặp gỡ và khai thác thông tin từ nhân chứng trực tiếp tham gia cuộc kháng chiến, em xin được ghi lại câu chuyện về bác Nguyễn Hữu Thắng, một thương binh từng chiến đấu trong trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972. Câu chuyện của bác chính là một ký ức sống động về lý tưởng sống cao đẹp của một thế hệ thanh niên sẵn sàng hy sinh tuổi xuân cho Tổ quốc.Theo tư liệu em tìm hiểu và qua lời kể của bác Thắng, mùa hè năm 1972, mảnh đất Quảng Trị trở thành một tọa độ lửa khốc liệt khi kẻ thù điên cuồng trút xuống đây hàng vạn tấn bom đạn mỗi ngày nhằm san phẳng ý chí của quân ta. Khi ấy, bác Thắng mới mười tám tuổi, vừa rời ghế nhà trường để vào thẳng chiến trường miền Trung khốc liệt. Bác kể rằng con đường vào Thành cổ lúc bấy giờ vô cùng gian khổ, mọi hoạt động tiếp tế và chuyển quân đều phải đi qua dòng sông Thạch Hãn giăng đầy sương mù và khói bom khét lẹt. Đêm hôm đó, bác cùng các đồng đội ngồi trên chiếc thuyền nan nhỏ bé vượt sông dưới làn mưa pháo dội xuống xối xả làm nước sông cuộn lên dữ dội. Khi khói bom vừa tan, bác bàng hoàng nhận ra người đồng đội ngồi sát bên mình đã trúng mảnh pháo và vĩnh viễn nằm lại dưới lòng sông lạnh, nỗi đau ập đến quá nhanh khiến không ai kịp khóc một lời, các anh chỉ biết bặm môi nắm chặt cây súng rồi lao nhanh lên bờ để tiến vào trận địa. Vào đến bên trong Thành cổ Quảng Trị, trận chiến còn tàn khốc hơn gấp bội khi những bức tường gạch kiên cố cứ vỡ vụn dần dưới bom đạn, nhưng có một thứ không gì phá vỡ nổi chính là bức tường thành bằng lòng quả cảm của các chiến sĩ giải phóng quân. Suốt nhiều tuần liền, bác Thắng cùng đồng đội bám trụ trong hầm hào chật hẹp, bùn đất nhem nhuốc, lương thực cạn kiệt và nước uống phải chắt chiu từng giọt, nhưng hễ ngơi tiếng bom là các anh lại ôm súng xông lên đánh bật các đợt tấn công của địch. Trong trận chiến khốc liệt ngày thứ 79, một quả pháo dội trúng công sự khiến bác Thắng bị thương nặng ở chân và ngất đi, khi tỉnh lại bác mới biết mình may mắn sống sót nhưng nhiều đồng đội thân thương đã mãi mãi ngã xuống khi tay vẫn ghì chặt báng súng hướng về phía trước.Cuộc chiến khép lại, bác Thắng trở về đời thường với những vết thương trên cơ thể của một người thương binh, nhưng nỗi nhớ về những người đồng đội tuổi đôi mươi đã nằm lại Thành cổ Quảng Trị thì chưa bao giờ nguôi ngoai. Qua bài tìm hiểu tham gia Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” và được lắng nghe những lời kể từ một nhân chứng lịch sử duy nhất, một học sinh lớp 10 như em nhận ra rằng lịch sử không phải là những con số khô khan trong sách vở, mà được viết nên từ chính xương máu và lòng yêu nước vĩ đại của thế hệ cha anh. Câu chuyện này nhắc nhở em rằng nền hòa bình hôm nay được đổi bằng cả tuổi xuân của một thế hệ đi trước, từ đó em tự hứa sẽ noi gương tinh thần trách nhiệm của các bác, ra sức học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để trở thành một công dân có ích, xứng đáng với sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.


