NGUYỄN HỮU THẾ – NGƯỜI CẬN VỆ GIÀ CỦA ĐỘC LẬP TỰ DO
Trong chiều dài lịch sử của dân tộc, có những con người mà cuộc đời họ là một bản anh hùng ca bất tận, gắn liền với những vận mệnh lớn lao của đất nước. Cụ Nguyễn Hữu Thế, sinh năm 1925 tại làng Phước Thị, xã Gio Linh, chính là một trong những "nhân chứng sống" vĩ đại ấy. Ở tuổi bách niên, cụ đứng đó như một cây đại thụ, rễ cắm sâu vào lòng đất mẹ Phước Thị, cành lá vươn cao che chở cho các thế hệ hậu sinh.
NGUYỄN HỮU THẾ – NGƯỜI CẬN VỆ GIÀ CỦA ĐỘC LẬP TỰ DO
(Ký sự về người Đảng viên lão thành, người con ưu tú của mảnh đất Phước Thị, Gio Linh)
Trong chiều dài lịch sử của dân tộc, có những con người mà cuộc đời họ là một bản anh hùng ca bất tận, gắn liền với những vận mệnh lớn lao của đất nước. Cụ Nguyễn Hữu Thế, sinh năm 1925 tại làng Phước Thị, xã Gio Linh, chính là một trong những "nhân chứng sống" vĩ đại ấy. Ở tuổi bách niên, cụ đứng đó như một cây đại thụ, rễ cắm sâu vào lòng đất mẹ Phước Thị, cành lá vươn cao che chở cho các thế hệ hậu sinh.
1. Mùa thu lịch sử và bước chân người lính cứu quốc (1945)
Năm 1945 là một dấu mốc không bao giờ phai mờ trong lịch sử Việt Nam, và cũng là năm định mệnh trong cuộc đời cụ Nguyễn Hữu Thế. Khi ấy, chàng thanh niên Nguyễn Hữu Thế vừa tròn 20 tuổi – cái tuổi căng tràn sức sống và khát vọng. Giữa không khí sục sôi của Cách mạng tháng Tám, nghe theo tiếng gọi của mặt trận Việt Minh, cụ đã tình nguyện nhập ngũ.
Nhập ngũ năm 1945 nghĩa là cụ đã có mặt từ những ngày đầu tiên dựng nước, khi chính quyền cách mạng còn non trẻ giữa muôn vàn khó khăn "thù trong giặc ngoài". Từ mảnh đất Phước Thị, cụ đã mang theo hào khí của người dân Gio Linh xông pha vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp trường kỳ. “Thời hoa lửa” của cụ là những ngày đêm khoét núi ngủ hầm, là những trận đánh vang dội trên vùng đất Quảng Trị khói lửa, góp phần giữ vững chính quyền trong những giờ phút ngàn cân treo sợi tóc.
2. Một đời sắt son dưới ngọn cờ của Đảng
Trong suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ cứu nước, cụ Nguyễn Hữu Thế luôn giữ vững khí tiết của một người lính cách mạng. Sự kiên định, lòng dũng cảm và đức hy sinh của cụ đã sớm được tổ chức ghi nhận. Vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam, cụ càng ý thức rõ hơn vai trò tiền phong, gương mẫu của mình.
Dù trong hầm tối của chiến tranh hay giữa ánh sáng của ngày độc lập, người Đảng viên Nguyễn Hữu Thế luôn lấy lý tưởng dân tộc làm mục tiêu sống. Cụ đã kinh qua biết bao gian khổ, chứng kiến biết bao đồng đội ngã xuống trên mảnh đất Gio Linh "đất cày lên sỏi đá". Chính những trải nghiệm đau thương nhưng hào hùng ấy đã đúc kết nên một bản lĩnh thép, một nhân cách lớn mà nhân dân Phước Thị luôn kính trọng và tự hào.
3. Giữ lửa truyền thống giữa thời bình (2011)
Khi hòa bình lập lại, cụ Nguyễn Hữu Thế trở về quê hương Phước Thị, tham gia vào công cuộc tái thiết và xây dựng quê hương. Năm 2011, khi đã ở tuổi 86, cụ chính thức tham gia vào Hội Cựu chiến binh Việt Nam.
Việc cụ gia nhập Hội CCB ở cái tuổi "xưa nay hiếm" mang một ý nghĩa tinh thần vô cùng to lớn. Cụ không chỉ là một hội viên, cụ là biểu tượng, là pho sử sống cho những thế hệ cựu chiến binh trẻ hơn nhìn vào. Dù tuổi cao sức yếu, cụ vẫn luôn quan tâm đến tình hình của xã nhà, luôn dành những lời khuyên dạy quý báu cho thế hệ trẻ. Với cụ, cống hiến cho Đảng, cho dân không bao giờ có điểm dừng, nó chỉ chuyển từ hình thái này sang hình thái khác – từ cầm súng bảo vệ đến truyền lửa yêu nước cho đời sau.
4. Tri ân "Cây đại thụ" của cách mạng Gio Linh
Nhìn vào hành trình hơn 100 năm cuộc đời của cụ Nguyễn Hữu Thế, chúng ta thấy hiện lên chân dung một con người tận hiến:
Tri ân người chiến sĩ năm 1945: Người đã có mặt từ "buổi bình minh" của nền độc lập.
Tri ân người Đảng viên trung kiên: Người đã giữ trọn vẹn lời thề son sắt với Đảng suốt gần một thế kỷ qua.
Tri ân người con của Phước Thị: Người đã sống một cuộc đời thanh bạch, mẫu mực, là niềm kiêu hãnh của dòng tộc và quê hương.
Thế hệ Đoàn thanh niên xã Gio Linh hôm nay, đứng trước cụ, chúng cháu thấy mình thật nhỏ bé nhưng cũng thật may mắn. May mắn vì còn có cụ ở bên để nhắc nhở về cái giá của hòa bình, để hiểu rằng tinh thần của năm 1945 vẫn luôn rực cháy trong huyết quản của những người con Gio Linh. Chúng cháu xin hứa sẽ giữ vững ngọn lửa ấy, quyết tâm xây dựng quê hương giàu mạnh để xứng đáng với những gì cụ và thế hệ cha anh đã gây dựng.
Kính chúc cụ Nguyễn Hữu Thế – người lính già của mùa thu cách mạng – luôn mạnh khỏe, trường thọ, mãi là ngọn hải đăng thắp sáng niềm tự hào dân tộc cho các thế hệ mai sau!



