Người có công giúp đỡ cách mạng

Nguyễn Hữu Thọ-NGười lính thông tin và những năm tháng chiến trường Campuchia

An Giang17/09/2026Phường Nguyệt Viên (Phường Nguyệt Viên)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, để một đơn vị có thể chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ, bên cạnh những người lính trực tiếp cầm súng nơi chiến trường còn có những người âm thầm giữ mạch thông tin liên lạc. Họ là những người lính thông tin, luôn phải bảo đảm cho những mệnh lệnh được truyền đi, những tin tức từ đơn vị đến các bộ phận được thông suốt trong mọi hoàn cảnh. Có thể họ không thường được nhắc đến trong những câu chuyện về chiến công, nhưng sự đóng góp của họ là một phần quan trọng làm nên sức mạnh của người lính trên chiến trường. Ông Nguyễn Hữu Thọ, sinh năm 1959, quê ở Hoằng Anh, nay thuộc phường Nguyệt Viên, là một trong những người lính đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho nhiệm vụ ấy.

Năm 1978, khi đất nước đã bước sang một giai đoạn lịch sử mới nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn nhiều gian khó, ông Nguyễn Hữu Thọ lên đường nhập ngũ. Khi ấy, ông mới là một thanh niên tuổi đời còn trẻ, rời xa quê hương và gia đình để khoác lên mình màu xanh áo lính. Quyết định ấy mở ra một chặng đường đặc biệt trong cuộc đời ông, một chặng đường gắn với quân đội, với đồng đội và với những nhiệm vụ ở nơi cách xa quê hương.

Sau khi nhập ngũ, ông được biên chế vào đơn vị thông tin liên lạc. Đây là một nhiệm vụ đòi hỏi người lính phải có tinh thần trách nhiệm cao, sự cẩn trọng và khả năng thích ứng với điều kiện công tác khó khăn. Trong chiến tranh, thông tin liên lạc có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Một mệnh lệnh cần được truyền đi chính xác, một tin tức cần được chuyển đến đúng nơi, đúng lúc đều có thể liên quan trực tiếp đến việc tổ chức và thực hiện nhiệm vụ của đơn vị. Bởi vậy, người lính thông tin luôn phải làm việc với sự tập trung và ý thức trách nhiệm cao.

Không lâu sau ngày nhập ngũ, ông Nguyễn Hữu Thọ cùng đơn vị tham gia thực hiện nhiệm vụ tại chiến trường Campuchia. Rời quê hương, ông đến một vùng đất xa lạ, nơi điều kiện công tác và sinh hoạt chắc chắn có nhiều khó khăn. Trong hoàn cảnh ấy, những người lính thông tin vẫn phải làm tốt nhiệm vụ giữ cho mạch liên lạc được thông suốt, góp phần bảo đảm sự phối hợp giữa các lực lượng và đơn vị.

Công việc của người lính thông tin thường diễn ra một cách thầm lặng. Không trực tiếp đứng trước trận tuyến, không phải lúc nào cũng được nhìn thấy trong những câu chuyện về chiến đấu, nhưng họ luôn có mặt ở những vị trí mà thông tin cần được truyền đi. Đó là công việc đòi hỏi sự kiên trì, chính xác và tinh thần trách nhiệm. Trong những năm tháng tại chiến trường Campuchia, ông Nguyễn Hữu Thọ đã cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ của mình, góp một phần sức lực và tuổi trẻ vào nhiệm vụ chung.

Trong quãng thời gian phục vụ quân đội, ông mang quân hàm Trung sĩ. Những năm tháng trong quân ngũ đã giúp chàng thanh niên ngày nào trưởng thành hơn cả về ý chí và trách nhiệm. Đó cũng là những năm tháng ông được sống trong tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm được hình thành từ những ngày cùng chung đơn vị, cùng chia sẻ những khó khăn và cùng hướng về một nhiệm vụ chung.

Năm 1982, sau bốn năm phục vụ trong quân đội, ông Nguyễn Hữu Thọ xuất ngũ trở về quê hương. Bốn năm tuy không phải là quãng thời gian quá dài so với một đời người, nhưng đó lại là những năm tháng tuổi trẻ đặc biệt của ông. Từ một thanh niên rời quê lên đường nhập ngũ, ông trở về với hành trang là những kỷ niệm của đời lính và những trải nghiệm không thể có được trong cuộc sống bình thường.

Những đóng góp của ông trong thời gian phục vụ quân đội đã được Nhà nước ghi nhận bằng một Huy chương. Tấm huy chương là một dấu mốc đáng trân trọng trong cuộc đời người lính, ghi nhận một chặng đường ông đã cống hiến sức trẻ của mình. Nhưng có lẽ, điều còn lại sâu đậm nhất trong ký ức ông vẫn là những năm tháng được sống và làm nhiệm vụ cùng đồng đội, những ngày tháng xa gia đình và quê hương để hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Trở về sau khi xuất ngũ, ông Nguyễn Hữu Thọ trở lại cuộc sống đời thường tại quê hương Hoằng Anh, nay thuộc phường Nguyệt Viên. Cuộc sống sau quân ngũ không còn những ngày tháng ở chiến trường, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ vẫn luôn là một phần trong cuộc đời ông. Mỗi người lính trở về đều mang theo những câu chuyện riêng, và câu chuyện của ông Thọ là câu chuyện về một người lính thông tin đã có những năm tháng làm nhiệm vụ tại chiến trường Campuchia.

Ngày nay, khi cuộc sống đã bình yên, những năm tháng chiến trường đã lùi xa, thế hệ từng trực tiếp trải qua những năm tháng ấy ngày càng cao tuổi. Nhìn lại chặng đường của ông Nguyễn Hữu Thọ, chúng ta càng hiểu rằng để có được những nhiệm vụ được triển khai và hoàn thành trên chiến trường, có sự đóng góp của rất nhiều người lính ở những vị trí khác nhau. Những người lính thông tin như ông đã âm thầm làm công việc của mình, góp phần giữ vững sự liên lạc và phối hợp trong đơn vị.

Chiến tranh rồi cũng lùi vào quá khứ, nhưng những năm tháng tuổi trẻ của người lính vẫn còn ở lại trong ký ức. Với ông Nguyễn Hữu Thọ, bốn năm quân ngũ, từ năm 1978 đến năm 1982, là quãng thời gian đặc biệt khi ông được đứng trong hàng ngũ những người lính, thực hiện nhiệm vụ thông tin liên lạc và tham gia chiến trường Campuchia. Đó là những năm tháng ông đã dành một phần tuổi trẻ của mình cho nhiệm vụ chung của đất nước.

Câu chuyện của ông có thể không có những tình tiết hào hùng được ghi lại trong sử sách, nhưng chính sự bình dị ấy lại làm nên giá trị của “Câu chuyện thời hoa lửa”. Bởi lịch sử được tạo nên không chỉ từ những chiến công lớn, mà còn từ sự đóng góp của biết bao con người bình thường đã âm thầm hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Hôm nay, ông Nguyễn Hữu Thọ đã trở về quê hương và sống cuộc đời bình dị giữa phố Hoằng Anh, phường Nguyệt Viên. Màu áo lính năm nào đã được cất lại, nhưng những ký ức về một thời tuổi trẻ vẫn còn đó. Đó là ký ức đáng trân trọng về một người lính thông tin, về tình đồng đội và về những năm tháng đã góp phần làm nên cuộc sống bình yên hôm nay. Những câu chuyện như thế cần được lưu giữ và kể lại, để thế hệ mai sau hiểu hơn về những người đã từng dành tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn