Nguyễn Hữu Triển – Người ông của tôi, một nhân chứng thầm lặng
Với em, ông nội không chỉ là người thân trong gia đình mà còn là một nhân chứng lịch sử – người đã sống và chiến đấu trong những năm tháng chiến tranh gian khổ của dân tộc.
Khoảng những năm 1968 – 1975, khi còn rất trẻ, ông nội em – Nguyễn Hữu Triển – đã sẵn sàng rời xa quê hương, gia đình để lên đường nhập ngũ, góp sức mình cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Câu chuyện khiến em ấn tượng nhất là lần ông cùng đồng đội hành quân trong rừng sâu giữa mưa bom, bão đạn. Dù thiếu thốn lương thực và luôn đối mặt với hiểm nguy, ông vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Mỗi lần nghe ông kể, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Em càng thấu hiểu hơn những hy sinh thầm lặng mà ông và đồng đội đã trải qua để đất nước có được hòa bình như ngày hôm nay. Chiến tranh khốc liệt, đói khát, bệnh tật, mất mát – tất cả đã in sâu vào ký ức của ông, nhưng ông chưa bao giờ than vãn.
Với thế hệ trẻ, câu chuyện của ông nội nhắc nhở chúng em phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại, sống có lý tưởng và trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội. Từ ông, em học được lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần vượt khó trong mọi hoàn cảnh. Em mong muốn chia sẻ câu chuyện này để mọi người hiểu rõ hơn về những năm tháng chiến tranh gian khổ, đồng thời luôn ghi nhớ công lao to lớn của các thế hệ đi trước.



