Bài viết

NGUYỄN HỮU XUYẾN – NGƯỜI CHỈ HUY GIỮA LỬA ĐẠN BẾN CỦI

Tây Ninh23/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 01 tháng 5 năm 1957.

Giữa vùng đất Bến Củi – nơi những cánh rừng cao su nối dài bất tận, một trận đánh táo bạo đã diễn ra, để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử địa phương.

Người đứng sau trận đánh ấy là Nguyễn Hữu Xuyến.

Không phải là một người ồn ào, ông luôn xuất hiện với vẻ điềm tĩnh. Nhưng chính sự điềm tĩnh ấy lại khiến đồng đội tin tưởng. Trong những ngày chuẩn bị cho trận đánh sân bay Bến Củi, ông gần như không ngủ.

Ban ngày, ông cùng trinh sát nghiên cứu địa hình.
Ban đêm, ông họp bàn phương án, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ.

Sân bay Bến Củi khi đó là một cứ điểm quan trọng của địch. Lực lượng canh phòng dày đặc, vũ khí đầy đủ. Nếu tấn công không chính xác, cái giá phải trả sẽ rất lớn.

Nhưng nếu không đánh… thì thế trận sẽ mãi bị kìm hãm.

Nguyễn Hữu Xuyến hiểu rõ điều đó.

Ông không chọn cách đánh liều. Ông chọn cách đánh chắc.

Từng mũi tiến công được phân công cụ thể.
Từng con đường tiếp cận được tính toán kỹ lưỡng.
Từng tình huống đều có phương án dự phòng.

Đêm trước trận đánh, không khí trong đơn vị lặng đi. Không ai nói nhiều. Ai cũng hiểu đây là một trận đánh quan trọng.

Nguyễn Hữu Xuyến đi từng tổ, dừng lại, nhìn từng người.

Ông không nói những lời lớn lao.
Chỉ đơn giản:
“Phải đánh cho trúng. Đánh là thắng.”

Rạng sáng hôm sau, khi màn sương còn phủ kín cánh rừng, lực lượng ta bắt đầu tiếp cận mục tiêu.

Mọi thứ diễn ra nhanh hơn dự kiến.

Khi tiếng súng đầu tiên vang lên, cũng là lúc cả trận địa bùng cháy.

Địch hoàn toàn bất ngờ.

Các mũi tiến công đồng loạt nổ súng. Từng vị trí bị đánh trúng, từng khu vực bị làm chủ. Tiếng súng, tiếng nổ, tiếng hô xung phong vang dội cả một vùng.

Nguyễn Hữu Xuyến không đứng sau.

Ông có mặt ngay trong đội hình, trực tiếp chỉ huy, điều chỉnh từng mũi đánh. Trong khói lửa, giọng ông vẫn rõ ràng, dứt khoát.

Trận đánh diễn ra không lâu, nhưng hiệu quả rất lớn.

Nhiều sinh lực địch bị tiêu diệt.
Máy bay bị phá hủy.
Vũ khí, đạn dược bị thu giữ.

Nhưng điều quan trọng nhất không chỉ là kết quả.

Đó là tinh thần.

Sau trận đánh, một điều lan đi rất nhanh trong lực lượng ta:
“Ta đánh được – và ta thắng được.”

Giữa một chiến trường còn nhiều khó khăn, niềm tin ấy quý hơn bất cứ thứ gì.

Nguyễn Hữu Xuyến không nói nhiều về chiến công của mình. Sau trận đánh, ông lại trở về với công việc thường ngày: chuẩn bị, tổ chức, tiếp tục chiến đấu.

Nhưng với những người đã tham gia trận đánh hôm đó, hình ảnh của ông thì không thể quên.

Một người chỉ huy điềm tĩnh.
Một người dám quyết định.
Một người luôn đứng cùng anh em giữa lằn ranh sinh tử.

Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa.

Sân bay Bến Củi không còn như xưa.
Rừng cao su vẫn xanh, nhưng không còn tiếng súng.

Chỉ còn lại ký ức.

Và trong ký ức ấy, Nguyễn Hữu Xuyến vẫn là người đứng giữa trận địa năm nào — bình tĩnh, dứt khoát, và đầy bản lĩnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn