NGUYỄN HỮU XUYẾN – NGƯỜI ĐI QUA HAI CUỘC CHIẾN
Những năm 1950, khi chiến trường Nam Bộ ngày càng ác liệt, cái tên Nguyễn Hữu Xuyến bắt đầu được nhắc đến không phải bằng lời kể, mà bằng những trận đánh.
Ông không phải là người sinh ra để nói nhiều.
Ông là người hành động.
Ngày 01 tháng 5 năm 1957, tại sân bay Bến Củi, một trận đánh táo bạo được triển khai. Trong điều kiện lực lượng còn hạn chế, trang bị chưa đầy đủ, việc tấn công vào một cứ điểm có bảo vệ như sân bay là điều không dễ.
Nhưng Nguyễn Hữu Xuyến vẫn quyết định đánh.
Không phải đánh liều.
Mà là đánh có tính toán.
Trước đó nhiều ngày, ông cùng lực lượng trinh sát bám sát địa bàn. Quan sát từng vị trí, từng quy luật hoạt động của địch. Ông không vội vàng, bởi ông hiểu rằng chỉ cần một sai sót nhỏ, cái giá phải trả sẽ rất lớn.
Đêm trước trận đánh, không khí lặng đi. Không có những lời động viên dài dòng. Nguyễn Hữu Xuyến chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Đánh là phải trúng.”
Sáng hôm sau, khi trận đánh bắt đầu, sự bất ngờ thuộc về phía ta. Các mũi tiến công đồng loạt nổ súng. Tiếng nổ vang lên giữa khu sân bay, khiến địch không kịp trở tay.
Trong thời gian ngắn, lực lượng ta đã gây thiệt hại nặng, phá hủy máy bay, thu được vũ khí và rút lui an toàn.
Nhưng điều quan trọng hơn không phải là kết quả.
Mà là niềm tin.
Niềm tin rằng lực lượng cách mạng có thể đánh vào những nơi tưởng chừng không thể.
Sau trận đánh, Nguyễn Hữu Xuyến không dừng lại. Ông tiếp tục hoạt động, tiếp tục chỉ huy, tiếp tục đi qua những năm tháng chiến tranh.
Ông đi qua những năm 1960, khi chiến trường ngày càng khốc liệt.
Ông chứng kiến mùa Xuân 1968, khi cả miền Nam rung chuyển trong cuộc Tổng tiến công.
Và rồi ông cũng đi đến năm 1975.
Lúc này, chiến tranh đã đi đến hồi kết.
Những người lính năm xưa, những người từng cùng ông chiến đấu, có người còn, có người đã ngã xuống. Những cánh rừng từng là chiến trường giờ trở nên yên tĩnh hơn.
Có người hỏi ông:
“Sau này nhớ nhất điều gì?”
Ông không trả lời ngay.
Một lúc sau, ông nói:
“Nhớ những người đã đi trước khi thấy ngày này.”
Nguyễn Hữu Xuyến không phải là người kể nhiều về chiến công của mình.
Nhưng mỗi trận đánh ông đi qua…
mỗi quyết định ông đưa ra…
đều góp một phần vào con đường đi đến ngày toàn thắng.
Có những người làm nên lịch sử bằng những chiến dịch lớn.
Có những người làm nên lịch sử bằng sự bền bỉ đi suốt cả cuộc chiến.
Ông là một người như vậy.



