Nguyễn Khắc Quyết- tiểu đội bị đánh úp

Nguyễn Khắc Quyết, người con trai miền sông nước Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long, mỗi lần nhắc đến những tháng ngày chiến đấu trên đất bạn Campuchia lại không khỏi nghẹn lòng. Trong muôn vàn ký ức xót xa của cuộc đời người lính, có một kỷ niệm mà ông không bao giờ quên: ngày tiểu đội của ông gần như thất thủ hoàn toàn, chỉ còn lại vài người sống sót giữa vùng rừng đầy mìn, đạn và mùi khét của chiến tranh. Hôm ấy, đơn vị của ông được lệnh tiến sâu vào một vị trí nghi có tàn quân Pol Pot. Đường đi tưởng chừng yên ả, chỉ có tiếng gió thổi qua những tán cây khô, nhưng càng vào sâu, cảm giác bất an càng nặng. Đột ngột, hàng loạt tiếng nổ vang lên, đạn xé gió, pháo địch nã thẳng vào đội hình khiến đất đá bắn tung. Anh em trong tiểu đội ngã xuống từng người một. Có người kêu gọi đồng đội, có người còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Tiếng súng, tiếng hô xung phong, tiếng thở dốc hòa thành bản nhạc rùng rợn của chiến trường. Quyết cùng vài người chạy được đến một hố bom bỏ lại từ trận càn trước đó, cố băng bó cho nhau bằng số thuốc ít ỏi mang theo. Đêm hôm ấy, họ nằm sát nhau giữa rừng, trời lạnh buốt, đói khát, chỉ chờ địch rút để tìm đường quay về. Tiếng côn trùng kêu, tiếng lá rơi, tiếng chân địch lùng sục khiến ai cũng nín thở. Sáng hôm sau, viện quân đến và đưa họ về. Khi nhìn lại chiến trường, chỉ còn mũ, áo và những vệt máu loang trên đất. Những người đồng đội của ông – những chàng trai hiền lành của quê Vĩnh Long – đã nằm lại nơi ấy mãi mãi. Đến tận bây giờ, khi đã có mái tóc bạc, mỗi lần đứng trước bàn thờ đồng đội, Nguyễn Khắc Quyết vẫn cảm giác như tiếng pháo xé trời và tiếng gọi nhau trên chiến trường vẫn còn văng vẳng đâu đây. Ông bảo, thắng trận nào cũng mang theo nỗi đau, bởi để có được hòa bình hôm nay, có những người không bao giờ kịp trở về.


