NGUYỄN KHUYẾN – NHÀ THƠ CỦA QUÊ HƯƠNG VÀ LÒNG YÊU NƯỚC
Nguyễn Khuyến là một trong những nhà thơ lớn của văn học Việt Nam thế kỷ XIX. Qua thơ ca, ông thể hiện tình yêu quê hương, sự gắn bó với nhân dân và thái độ trước những biến động của đất nước khi thực dân Pháp xâm lược.
Nguyễn Khuyến tên thật là Nguyễn Thắng, sinh năm 1835 tại Yên Đổ, Hà Nam.
Ông lớn lên trong một gia đình có truyền thống học hành và từ nhỏ đã nổi tiếng thông minh, chăm chỉ.
Sau nhiều năm học tập và thi cử, Nguyễn Khuyến lần lượt đạt thành tích cao trong các kỳ thi.
Năm 1871, ông đỗ Hội nguyên và Đình nguyên, từ đó được gọi là Tam nguyên Yên Đổ.
Sau khi đỗ đạt, Nguyễn Khuyến làm quan dưới triều Nguyễn.
Ông từng giữ nhiều chức vụ ở các địa phương và tại triều đình.
Tuy nhiên, khi thực dân Pháp ngày càng mở rộng quyền kiểm soát ở Việt Nam, Nguyễn Khuyến không đồng tình với việc đất nước mất chủ quyền.
Sau khi cáo quan, ông trở về quê sống cuộc đời giản dị.
Trong thời gian ở quê, Nguyễn Khuyến sáng tác nhiều thơ văn.
Những tác phẩm nổi tiếng như Thu điếu, Thu ẩm và Thu vịnh thể hiện tình yêu sâu sắc của ông đối với cảnh vật và cuộc sống làng quê Việt Nam.
Bên cạnh những bài thơ về thiên nhiên, ông còn có nhiều sáng tác thể hiện nỗi đau trước cảnh đất nước biến động.
Ông dùng thơ để bộc lộ tâm trạng của một người trí thức trước thời cuộc và sự thay đổi của xã hội.
Nguyễn Khuyến cũng dành nhiều tình cảm cho người dân quê và cuộc sống bình dị.
Dù không trực tiếp tham gia chiến đấu, việc giữ gìn tiếng Việt, văn hóa và tình yêu quê hương trong thơ ca của ông có giá trị lớn đối với đời sống tinh thần của người Việt.
Nguyễn Khuyến qua đời năm 1909 tại quê nhà.
Ông được xem là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của văn học Việt Nam thế kỷ XIX.
Nguyễn Khuyến cho thấy văn chương cũng có thể trở thành một cách giữ gìn quê hương và bản sắc dân tộc. Qua những vần thơ giản dị mà sâu sắc, ông lưu giữ hình ảnh làng quê Việt Nam và thể hiện nỗi lòng của một trí thức trước những biến động lớn của đất nước.


