Nguyễn Khuyến và nỗi lòng trước thời cuộc
Câu chuyện về những suy tư, đau đáu của Nguyễn Khuyến trước tình hình đất nước cuối thế kỷ XIX.
Nguyễn Khuyến sống trong một giai đoạn lịch sử đầy biến động. Trong thế kỷ XIX, thực dân Pháp từng bước xâm lược Việt Nam và mở rộng quyền lực. Là một người có học thức, từng làm quan và luôn quan tâm đến đất nước, Nguyễn Khuyến không thể thờ ơ trước những thay đổi ấy. Tuy nhiên, ông cũng phải đối diện với một thực tế đau lòng: những lý tưởng mà một trí thức Nho học theo đuổi ngày càng khó thực hiện trong hoàn cảnh đất nước bị chi phối bởi thế lực ngoại bang. Điều đó tạo nên một tâm trạng phức tạp trong con người ông. Nguyễn Khuyến yêu nước nhưng không dễ tìm được con đường hành động phù hợp. Ông từng bước rời xa quan trường và trở về quê. Trong những năm tháng ấy, thơ ca trở thành nơi ông thể hiện những suy tư của mình. Có những bài thơ viết về thiên nhiên nhưng phía sau vẻ đẹp ấy là nỗi buồn thời thế. Có những bài thơ mang giọng điệu châm biếm, qua đó phản ánh những điều đáng buồn trong xã hội. Nguyễn Khuyến không phải là người dùng những lời lẽ ồn ào để thể hiện cảm xúc. Ông thường gửi tâm trạng vào những hình ảnh đời thường. Chính sự kín đáo ấy làm cho thơ ông có chiều sâu. Khi đọc thơ Nguyễn Khuyến, người đọc không chỉ thấy một nhà thơ yêu thiên nhiên mà còn thấy một trí thức có lòng với đất nước. Ông đau trước những thay đổi của quê hương và không muốn đánh mất phẩm giá của mình. Việc trở về Yên Đổ cũng có thể được nhìn như một lựa chọn để giữ gìn nhân cách trong hoàn cảnh khó khăn. Dù không trực tiếp tham gia những cuộc đấu tranh vũ trang, Nguyễn Khuyến vẫn để lại tiếng nói của một trí thức trước thời cuộc. Những suy tư ấy góp phần tạo nên giá trị lịch sử và nhân văn cho thơ văn của ông.



