Nguyễn Kiến Nguỳ – 81 ngày đêm lửa đạn Thành cổ
Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Bình – tuyến lửa của Tổ quốc. Với tôi, chiến tranh không chỉ là trang sách mà còn là câu chuyện từ chính ông nội tôi – Phạm Văn Dự, quê ở Đồng Hới, Quảng Bình (cũ).
Khi đất nước bước vào giai đoạn khốc liệt, Quảng Bình vừa là hậu phương vừa là tiền tuyến. Ông gác lại cuộc sống riêng, tình nguyện lên đường. Ông cùng đồng đội làm nhiệm vụ bảo vệ và thông tuyến giao thông – một nhiệm vụ nguy hiểm nhưng vô cùng quan trọng. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, vũ khí. Có những đêm mưa rừng xối xả, bom nổ làm rung chuyển núi rừng, nhưng họ vẫn kiên cường bám trụ. Ông từng nói: ai cũng sợ, nhưng nỗi sợ không thể lớn hơn trách nhiệm với Tổ quốc và đồng đội.
Câu chuyện của ông giúp tôi hiểu rằng cuộc sống yên bình hiện tại là thành quả của biết bao hy sinh. Tôi càng ý thức rõ trách nhiệm học tập, rèn luyện và gìn giữ những giá trị tốt đẹp. Đối với tôi, ông nội là anh hùng thầm lặng của quê hương Quảng Bình. Dù không có tên trong sử lớn, những gì ông và đồng đội cống hiến sẽ mãi được gia đình và thế hệ sau ghi nhớ.



