Nguyễn Kim Duyệt — chàng sinh viên Nông nghiệp thư sinh mang tâm hồn nghệ sĩ

Thương xót với ước mơ cháy bỏng được trở lại giảng đường đại học khi hòa bình đã mãi mãi khép lại ngay trước thềm chiến thắng 30-4, sự hy sinh của liệt sĩ Nguyễn Kim Duyệt (sinh năm 1953, quê ở phố Đại La, Hà Nội) — chàng sinh viên Nông nghiệp thư sinh mang tâm hồn nghệ sĩ — là một khoảng lặng nhói đau nhưng đầy kiêu hãnh của lịch sử.
Trút hơi thở cuối cùng vào chiều 28-4-1975 sau trận đánh ác liệt tại căn cứ Nước Trong, anh ngã xuống khi dinh Độc Lập chỉ còn cách "cây số cuối cùng". Hành trang anh để lại giữa chiến trường không phải chiến lợi phẩm giá trị, mà chỉ là bộ quần áo cũ, chiếc võng phong sương cùng bó sách học, từ điển tiếng Anh, tiếng Pháp xếp gọn nơi đáy ba lô — hình ảnh khiến những đồng đội kíp xe 380 từng nghĩ oan cho anh phải xót xa ứa nước mắt.
Anh không chỉ từng cứu sống đồng đội trong gian lao Quảng Trị, mà sự ngã xuống của anh còn trở thành vết khắc thâm trầm trong tâm khảm Đại tá, nhà văn Nguyễn Khắc Nguyệt, trở thành ngọn lửa thôi thúc ông viết nên bộ tiểu thuyết Bão thép cùng hàng nghìn trang sách tri ân.
Sự hy sinh ngỡ như dở dang ấy lại để lại cho thế hệ hôm nay bài học sâu sắc về khát vọng sống, tinh thần hiếu học và trách nhiệm với Tổ quốc. Giữa mưa bom b.ã.o đ.ạ.n, anh vẫn mang theo tri thức, giữ trọn niềm tin vào ngày mai tươi sáng.
Nghiêng mình tri ân liệt sĩ Nguyễn Kim Duyệt — người lính tài hoa đã dâng trọn tuổi xuân cho độc lập dân tộc. Nối tiếp dở dang ấy, tên anh cùng hình bóng cây đàn ghi-ta năm nào sẽ mãi hòa vào khúc khải hoàn ca của đất nước, nhắc nhở chúng ta sống sao cho xứng đáng và biết nâng niu từng phút giây hòa bình hôm nay.



