NGUYỄN KIM THANH
Sinh ra vào năm 1962 tại ấp Vĩnh Thành, vùng quê Vĩnh Xuân ngày ấy còn nghèo, còn chiến tranh, nhưng tuổi thơ của Nguyễn Kim Thanh vẫn gắn với những vườn dừa, rặng tre và tiếng gọi nhau í ới của lũ trẻ trong xóm. Mới mười mấy tuổi, ông đã quen với tiếng máy bay, tiếng pháo từ xa vọng lại – những âm thanh báo hiệu đất nước đang trong những tháng năm đầy thử thách.

Khi đủ tuổi, như nhiều thanh niên miền Nam thời hậu chiến, ông Thanh lên đường nhập ngũ, khoác lên mình bộ quân phục còn nặng mùi vải mới, mang theo ước mong được góp sức bảo vệ biên cương sau ngày đất nước thống nhất.
Những năm tháng ở chiến trường
Đơn vị của ông được điều ra chiến trường biên giới Tây Nam – nơi xung đột vẫn còn căng thẳng. Đó là những ngày gian khổ:
Hành quân xuyên rừng, vai đeo ba lô nặng trĩu.
Đêm ngủ võng rừng, tai lúc nào cũng căng lên nghe ngóng tiếng động lạ.
Có những trận đánh ác liệt, đồng đội ngã xuống trước mắt, để lại trong ông những ký ức không bao giờ quên.
Trong một trận chiến, ông Thanh bị thương nặng. Một mảnh pháo sượt qua thân, làm ông ngất đi giữa khói bụi và tiếng nổ. Đồng đội đã khiêng ông ra khỏi vùng nguy hiểm, đưa về bệnh xá dã chiến. Vết thương khiến ông nằm điều trị nhiều tuần liền, để rồi sau đó được cho xuất ngũ trở về địa phương khi sức khỏe không còn đảm bảo tiếp tục chiến đấu.
Người lính trở thành chứng nhân của thời đại
Những năm gần đây, khi tóc ông đã bạc màu sương gió, ông trở thành người kể chuyện chiến trường cho lớp trẻ trong xóm. Ông kể không phải để kể công, mà để họ biết rằng:
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt.
Người lính khi trở về không chỉ mang theo vết thương trên da thịt mà còn mang theo ký ức, lòng nhân ái và sự kiên cường.
Mỗi lần nhìn lại tấm quân hàm cũ, ông Thanh chỉ nhẹ nhàng nói:
“Tui may mắn hơn nhiều anh em – tui còn sống để trở về. Vậy là đủ rồi.”



