NGUYỄN LƯƠNG BẰNG – NGƯỜI GIỮ “MẠCH MÁU” TÀI CHÍNH KHÁNG CHIẾN
NGƯỜI GIỮ “MẠCH MÁU” TÀI CHÍNH KHÁNG CHIẾN
Trong một cuộc chiến tranh lâu dài, súng đạn rất quan trọng, nhưng tiền bạc và vật chất cũng quyết định sức mạnh của hậu phương. Trong những năm kháng chiến chống Pháp, Nguyễn Lương Bằng là một trong những cán bộ có nhiều đóng góp trong công tác tài chính và xây dựng hậu phương.
Nguyễn Lương Bằng sinh năm 1904 tại Hải Dương. Ông tham gia hoạt động cách mạng từ sớm và từng nhiều lần bị thực dân Pháp bắt giam.
Sau Cách mạng Tháng Tám, đất nước đứng trước vô vàn khó khăn. Chính quyền cách mạng non trẻ vừa phải chống nạn đói, nạn dốt, vừa phải đối phó với nguy cơ chiến tranh.
Khi cuộc kháng chiến chống Pháp ngày càng mở rộng, vấn đề tài chính trở nên đặc biệt quan trọng.
Quân đội cần lương thực.
Cần thuốc men.
Cần vũ khí.
Cần phương tiện vận chuyển.
Trong điều kiện đất nước còn nghèo, mọi nguồn lực đều phải được huy động.
Nguyễn Lương Bằng tham gia tổ chức công tác tài chính, xây dựng hệ thống bảo đảm nguồn lực cho kháng chiến. Công việc của ông không diễn ra ngoài chiến hào nhưng lại liên quan trực tiếp đến khả năng chiến đấu của quân đội.
Ở hậu phương, nhân dân góp gạo, góp tiền, góp vàng.
Những phong trào tiết kiệm, đóng góp cho kháng chiến được triển khai.
Từng đồng tiền, từng hạt gạo được đưa về các vùng căn cứ.
Có thể nói, phía sau một người lính đang chiến đấu ở chiến trường luôn có cả một hệ thống hậu phương âm thầm bảo đảm.
Nguyễn Lương Bằng là một trong những người làm công việc ấy.
Câu chuyện về ông giúp chúng ta hiểu rằng chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi những trận đánh. Một cuộc kháng chiến muốn đi đến thắng lợi phải có hậu phương vững mạnh.
Những người làm tài chính, hậu cần, vận tải có thể không trực tiếp đứng trước họng súng, nhưng họ đang góp phần giữ cho “mạch máu” của cuộc kháng chiến không bị đứt.
Đó cũng là một mặt trận của lòng yêu nước.



