Nguyễn Mai Hoa và Cột cờ Huế
Nguyễn Mai Hoa sinh năm 1941 tại Hải Dương cũ, một vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Khi đất nước đang bước vào giai đoạn kháng chiến chống Mỹ ác liệt, ông lên đường nhập ngũ tại Bắc Thái – Thái Nguyên, chính thức trở thành người lính thuộc lực lượng tổng động viên.
Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, đơn vị ông được giao nhiệm vụ chiến đấu tại Thành phố Huế – một trong những mặt trận đẫm máu và có ý nghĩa chiến lược nhất thời kỳ này. Sau những trận đánh quyết liệt, lực lượng ta đã chiếm được Huế, giải phóng các khu vực quan trọng trong thành nội.
Khi lá cờ giải phóng được cắm lên cột cờ Thành phố Huế, đơn vị quyết định để lại 12 chiến sĩ, trong đó có ông Nguyễn Mai Hoa, làm nhiệm vụ giữ và bảo vệ cột cờ – biểu tượng của chiến thắng, của tinh thần quật khởi dân tộc. Trong lúc quân ta còn đang củng cố vị trí, địch từ hướng biển và các phòng tuyến xung quanh đã tổ chức phản công dữ dội. Dù vậy, 12 người lính trẻ vẫn kiên cường bám trụ, quyết giữ đến phút cuối.
Trước hỏa lực quá mạnh và lực lượng địch đông gấp bội, 12 chiến sĩ buộc phải rút khỏi cột cờ theo lệnh chỉ huy để bảo toàn lực lượng. Ngay sau đó, địch tràn vào và chiếm lại vị trí. Dù thời gian giữ cột cờ không dài, nhưng sự có mặt và chiến đấu của 12 chiến sĩ đã để lại dấu ấn bi tráng trong chiến dịch.
Sau năm 1971, chiến trường ngày càng ác liệt. Nhiều đơn vị thiếu quân trầm trọng, có tiểu đội chỉ còn 4–5 đồng chí. Trong một lần hành quân, đơn vị ông bị lộ đội hình và địch dùng pháo bắn cấp tập xuống khu vực. Trong trận pháo kích ấy, ông bị thương nặng và mất một cánh tay, mang thương tật suốt cả cuộc đời.
Dù phải chịu nhiều mất mát, ông Nguyễn Mai Hoa luôn tự hào về quãng đời chiến đấu của mình – một phần của lịch sử hào hùng dân tộc, nơi người lính đánh đổi tuổi xuân, máu thịt để bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Câu chuyện của ông là minh chứng sống cho ý chí kiên cường, tinh thần chiến đấu bất khuất và sự hi sinh thầm lặng của thế hệ cha anh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.



