Nguyễn Mạnh Chiến(1948)
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, đã có biết bao con người ưu tú sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ, thậm chí cả tính mạng để bảo vệ quê hương. Trong số những con người bình dị mà cao đẹp ấy, ông em cũng là một người lính từng góp sức trong những năm tháng chiến tranh gian khổ. Mỗi lần nghe ông kể chuyện, em lại thấy lòng mình dâng lên niềm tự hào xen lẫn xúc động.
Ông kể rằng từ khi còn rất trẻ, ông đã nuôi trong mình ước mơ được đứng vào hàng ngũ cách mạng. Ban đầu, ông phục vụ trong lực lượng dân quân địa phương, làm những nhiệm vụ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Đến năm 1967, ông được tuyển vào bộ đội và bắt đầu thời gian huấn luyện gian khổ. Ông được học cách cầm súng, cách ẩn nấp, cách chiến đấu và đặc biệt là được học về lý tưởng cao đẹp của người chiến sĩ: chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc.
Khi hoàn thành khóa huấn luyện, ông được đưa vào chiến trường miền Nam – nơi mà tiếng bom, tiếng pháo, khói lửa và cái chết luôn cận kề. Ông kể rằng có những đêm pháo sáng đỏ rực cả bầu trời, tiếng bom nổ vang dội làm rung chuyển mặt đất, đồng đội có khi vừa trò chuyện với nhau hôm trước, hôm sau đã ngã xuống. Trong một trận chiến dữ dội, ông bị trúng đạn vào đầu gối. Dù đau đớn, máu chảy nhiều, ông vẫn cố gắng không buông súng, tiếp tục chiến đấu để bảo vệ đồng đội và vị trí của đơn vị. Ông nói thời ấy, không ai nghĩ đến bản thân, tất cả chỉ có một tinh thần chung: “Vì Tổ quốc mà chiến đấu.”
Cuộc kháng chiến chống Mỹ từ năm 1954 đến 1975 là cuộc chiến vô cùng ác liệt nhưng cũng đầy khí phách, khi cả dân tộc đoàn kết dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam để giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Chiến thắng mùa Xuân năm 1975 với chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử đã khép lại 21 năm chiến đấu gian khổ, mở ra kỷ nguyên hòa bình và độc lập cho dân tộc.
Khi câu chuyện của ông kết thúc, em vẫn còn lặng đi rất lâu. Em hiểu rằng để có được hòa bình hôm nay, biết bao người đã nằm lại chiến trường, trong đó có cả những người đồng đội thân thiết của ông. Những người lính đã sống một thời tuổi trẻ rực cháy – một “thời hoa lửa” đầy hy sinh nhưng cũng đầy tự hào.
Nghe ông kể, em nhận ra rằng chúng em – thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình – cần biết trân trọng quá khứ, biết ơn những người đã chiến đấu để mang lại cuộc sống yên bình cho chúng ta. Em tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt, sống thật đẹp để xứng đáng với sự hy sinh của ông và của bao thế hệ cha anh đã cống hiến cho Tổ quốc.



