Cựu chiến binh

Nguyễn Mạnh Tình

aa

Phú Thọ02/02/2026Nguyễn Việt Dũng3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Mạnh Tình, sinh năm 1948.
Năm 1967, khi đất nước đang ở vào giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, tôi rời quê hương để lên đường nhập ngũ. Lúc ấy tôi mới mười chín tuổi – cái tuổi người ta thường mơ ước tương lai, còn tôi thì khoác ba lô, bước vào cuộc chiến mà không biết ngày nào sẽ trở về.

Chiến trường dạy tôi hiểu thế nào là lửa.
Lửa từ bếp nấu vội giữa rừng.
Lửa sưởi ấm trong những đêm mưa lạnh buốt.
Và lửa lớn hơn tất cả – lửa của niềm tin giúp chúng tôi đứng vững giữa bom đạn, đói khát, bệnh tật và sự hy sinh của đồng đội.

Nhưng chiến tranh cũng làm ngọn lửa tuổi trẻ ấy hao dần.
Hao đi trong những trận đánh khốc liệt.
Hao đi mỗi lần phải đào hố chôn một người bạn.
Hao đi trong những đêm trắng giữa rừng, khi tiếng súng ở đâu đó vẫn còn vọng lại.

Đó là sự hao mòn âm thầm, chậm rãi, khắc sâu trong lòng người lính mà chỉ những ai đã trải qua mới hiểu được.

Năm 1973, sau sáu năm quân ngũ, tôi xuất ngũ trở về quê hương. Dù còn trẻ nhưng tôi thấy mình như già đi hơn rất nhiều. Cuộc sống đời thường không dễ dàng, nhưng tôi vẫn bước tiếp, lặng lẽ làm việc, nuôi gia đình và xây dựng lại cuộc sống từ những điều đơn sơ nhất.

Ngọn lửa chiến tranh không còn cháy dữ dội nữa, nhưng nó để lại trong tôi một đốm lửa bền bỉ – dạy tôi biết sống nhân hậu, kiên trì, trách nhiệm và trân trọng hòa bình mà bao người đã phải đánh đổi bằng cả máu xương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Mạnh Tình | Câu chuyện thời hoa lửa