Bài viết

Nguyễn Mạnh Tường - tấm gương sáng

Tuyên Quang03/12/2025Liên đội trường THCS Việt Vinh (Liên đội trường THCS Việt Vinh)10 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong số những người lính Cụ Hồ trở về từ khói lửa, có một người đã trở thành nguồn cảm hứng lớn lao cho em – đó là Ông Nguyễn Mạnh Tường. Câu chuyện về cuộc đời ông không chỉ là một trang sử hào hùng mà còn là bài học lớn về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh thầm lặng. Em tin rằng, câu chuyện của ông chính là một "Hoa Lửa" rực rỡ, cần được thế hệ trẻ chúng em trân trọng và lan tỏa.

Chương 1: Tuổi 17 – Khởi đầu của một người lính

1. Hoàn cảnh ra đời và lòng yêu nước

Ông Nguyễn Mạnh Tường sinh năm 1940, trong một gia đình nghèo khó ở miền Bắc. Thời niên thiếu của ông gắn liền với tiếng nổ của bom đạn và những câu chuyện bi thương về thân phận người dân lao động. Hoàn cảnh gia đình ông đã hun đúc nên ngọn lửa yêu nước ngay từ khi còn là một cậu bé. Bố mẹ ông, cũng như bao người nông dân khác, đã từng phải đi làm phu, chịu đựng sự áp bức, bóc lột nặng nề của chế độ cũ. Những vết roi, những giọt mồ hôi đắng chát của cha mẹ không chỉ in hằn trên da thịt mà còn khắc sâu vào tâm trí cậu thiếu niên Tường.

Năm 17 tuổi (khoảng năm 1957), Nguyễn Mạnh Tường đã đưa ra một quyết định lớn lao: tạm biệt chiếc áo học trò (học hết lớp 8/10) để khoác lên mình màu xanh áo lính. Ông ý thức rõ ràng rằng, chỉ có giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc thì gia đình ông và hàng triệu gia đình nghèo khác mới thoát khỏi cảnh lầm than, đói khổ. Lời thề ra đi của người thanh niên 17 tuổi ấy thật giản dị nhưng đầy kiêu hãnh: “Nếu Tổ quốc cần, tuổi xuân này con xin dâng hiến!”

2. Gia nhập mặt trận B

Mùa hè năm 1969, Nguyễn Mạnh Tường chính thức nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện ngắn, ông cùng đồng đội nhận lệnh hành quân vào chiến trường miền Nam – nơi được mệnh danh là "Bình Trị Thiên khói lửa" (thuộc khu vực Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế). Đây là một trong những chiến trường ác liệt nhất, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như sợi tóc. Con đường hành quân Trường Sơn hùng vĩ, cheo leo, không chỉ là thử thách về bom đạn mà còn là cuộc chiến với đói khát, sốt rét và muôn vàn gian khổ.

Chương 2: Bình Trị Thiên khói lửa – 11 năm tuổi thanh xuân

1. Sống và chiến đấu cùng đồng bào.

Trong suốt 11 năm chiến đấu ròng rã tại chiến trường B, ông Tường đã đi qua những vùng đất lịch sử của tỉnh Quảng Trị và Thừa Thiên. Nơi đây, ông cùng đồng đội đã được nhân dân yêu thương, đùm bọc. Ông kể, những năm tháng chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị – Thừa Thiên, một trong những điều giúp những người lính như ông vượt qua mọi hiểm nguy chính là tình quân dân cá - nước. Ông và đồng đội đã sống, ăn, ngủ cùng đồng bào các dân tộc thiểu số như Pa Cô, Vân Kiều. Bát cơm sẻ chia: Những người dân Pa Cô, Vân Kiều dù cuộc sống còn vô vàn thiếu thốn, nhưng họ sẵn sàng nhường cơm, nhường củ sắn, củ mài cho bộ đội. Ông Tường kể lại, có những lần bị địch càn quét, bà con che giấu bộ đội dưới hầm bí mật, bất chấp nguy hiểm đến tính mạng. Đôi chân dẫn đường: Chính những người già, em nhỏ của bản làng đã trở thành tai mắt, là những người dẫn đường thầm lặng, giúp bộ đội ta vượt qua các chốt gác, vòng vây của địch để đến vị trí chiến đấu an toàn. 11 năm tuổi thanh xuân của ông Tường đã gắn bó với những cánh rừng, con suối, và những con người chất phác, anh hùng nơi đây. Tuổi trẻ của ông đã dâng hiến cho từng tấc đất, từng ngọn đồi, hòa quyện với những chiến công thầm lặng và những mất mát không thể nào quên.

Những kỷ vật này là chứng nhân lặng thầm của bao người lính đã ngã xuống trên dòng Thạch Hãn, để lại trong lòng đất Quảng Trị một bản anh hùng ca bất diệt.

2. Cống hiến của người y tá giữa lằn ranh sinh tử

Nhiệm vụ của ông Tường không phải là mở đường, tải đạn, mà là một người lính quân y (y tá) – công việc thầm lặng nhưng gắn liền với lằn ranh sinh tử của đồng đội.

Ban ngày trong địa đạo: Giữa những đợt càn quét và mưa bom bão đạn, công việc chính của ông là y tá chăm sóc dưỡng thương cho các chiến sĩ trong địa đạo. Môi trường chiến đấu ác liệt khiến thuốc men khan hiếm, dụng cụ sơ sài, nhưng ông vẫn tận tụy nén đau thương để băng bó, truyền nước, và động viên tinh thần đồng đội.

Ban đêm tìm kiếm và vận chuyển: Khi màn đêm buông xuống, ông cùng các đồng đội quân y lại phải len lỏi ra ngoài, tìm kiếm những chiến sĩ bị thương còn sót lại trên trận địa, dưới làn đạn pháo kích. Ông trực tiếp vận chuyển bệnh nhân vào địa đạo để kịp thời cứu chữa.

Nỗi đau chứng kiến hy sinh: Chính trong những đêm tối ấy, ông đã chứng kiến nhiều hình ảnh rất đau thương khi tìm thấy đồng đội đã hy sinh – có người thân thể không còn lành lặn. Ông phải tự tay chôn cất, tự tay gói lại những kỷ vật cuối cùng để gửi về hậu phương, mang theo lời hứa sẽ chiến đấu tiếp phần của họ. Mùi thuốc súng và máu tanh hòa vào nhau, khiến mỗi bước chân của ông là một lần gánh thêm nỗi đau mất mát không thể gọi thành tên.

Sự hy sinh thầm lặng: Trong bom đạn ác liệt và môi trường chiến đấu đầy rẫy hóa chất, ông đã bị ảnh hưởng nặng nề bởi chất độc da cam/dioxin mà quân đội Mỹ rải xuống. Đó là một sự hy sinh thầm lặng, không tiếng kèn, không vòng hoa ngay lúc đó, nhưng nó dai dẳng, âm ỉ và kéo dài đến tận bây giờ, không chỉ với riêng ông mà còn với cả thế hệ con cháu.

Chương 3: Trở về và vết thương chiến tranh không lành

1. Mùa xuân sum họp sau tuổi 35

Năm 1975, đất nước đã hoàn toàn giải phóng được 10 năm, chiến tranh đã lùi xa, ông Nguyễn Mạnh Tường mới trở về quê hương. Lúc này, ông đã ngoài 35 tuổi. Nhiều đồng đội của ông, sau khi chiến tranh kết thúc vài năm đã yên bề gia thất, nhưng vì những khó khăn cá nhân và nỗi ám ảnh chiến trường, mãi đến sau tuổi 35 ông mới lập gia đình. Cuộc sống đời thường của người cựu chiến binh bắt đầu. Ông và vợ đã cùng nhau xây dựng tổ ấm nhỏ. Ông có 03 người con. Tưởng chừng như hạnh phúc đã mỉm cười trọn vẹn với người lính kiên trung.

2. Vết thương truyền đời.

Nhưng, vết thương chiến tranh không chỉ nằm lại trên thân thể ông mà còn ảnh hưởng đến thế hệ sau. Trong số 03 người con của ông, có hai người con không may mắn đã bị nhiễm chất độc da cam từ ông. Đó là một sự thật đau lòng. Chất độc hóa học mà ông trực tiếp tham gia chiến trường đã ngấm vào cơ thể, âm thầm đeo bám và để lại di chứng nặng nề cho con. Hình ảnh ông Tường, dù đã lớn tuổi, vẫn tận tụy chăm sóc người con bị ảnh hưởng, vừa là người cha, vừa là người lính gánh chịu hậu quả chiến tranh, đã khiến trái tim em và những người xung quanh không khỏi xót xa, cảm phục. Ông không than vãn, không oán trách. Ông bảo: “Mình đã may mắn trở về, còn con cái có bị ảnh hưởng, đó cũng là một phần hy sinh mà người lính phải gánh vác. Miễn sao mình vẫn còn được ở bên gia đình.”

3. Ý nghĩa của sự trở về và nỗi đau của đồng đội

Ông Nguyễn Mạnh Tường may mắn được trở về với gia đình, nhưng ông luôn mang trong mình nỗi day dứt khôn nguôi về đồng đội:

Những người nằm lại: Rất nhiều bạn bè của ông đã vĩnh viễn nằm lại trên chiến trường, trong những cánh rừng già, hay hóa thân vào lòng sông Mẹ Thạch Hãn lịch sử. Họ đã không thể nhìn thấy ngày đất nước hòa bình, không thể trở về sum họp bên mâm cơm gia đình. Họ đã trở thành một phần của đất mẹ Việt Nam.

Những người trở về không lành lặn: Nhiều đồng đội khác của ông, dù trở về nhưng không thể lành lặn. Có người vẫn mang trên mình những vết thương thể xác, đau bệnh triền miên. Có người bị ảnh hưởng thần kinh, cuộc sống đời thường gặp vô vàn khó khăn. Và có những người, như ông, mang theo chất độc màu da cam hủy hoại sức khỏe bản thân và di truyền sang con cháu.

Đến nay, thời gian trôi qua, những người cựu chiến binh ấy, những người mang trong mình biết bao vết thương và bệnh tật, cũng đang dần dần tạm biệt cõi trần. Sự ra đi của họ là lời nhắc nhở rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả những nỗi đau truyền đời. Sự cống hiến của ông Tường và bao người lính khác trên Đất nước Việt Nam này không chỉ gói gọn trong những chiến công, mà còn nằm trong sự kiên cường, vượt lên số phận sau chiến tranh. Họ chính là những “Hoa Lửa” – những bông hoa rực cháy trong bom đạn, và tiếp tục tỏa sáng trong cuộc sống hòa bình.

Chương 4: Bài học và Lời hứa của thế hệ trẻ

1. Cảm nghĩ của bản thân về nhân vật

Nghe câu chuyện về Ông Nguyễn Mạnh Tường, em vô cùng xúc động và tự hào. Điều em ngưỡng mộ nhất ở ông không chỉ là sự dũng cảm khi xung phong ra chiến trường ở tuổi 17, mà còn là tinh thần lạc quan, mạnh mẽ khi đối diện với hậu quả chiến tranh. Bị nhiễm chất độc da cam, chăm sóc người con bị ảnh hưởng, nhưng ông vẫn luôn là một tấm gương về nghị lực và tình yêu thương gia đình.

Ông Nguyễn Mạnh Tường hiện tại ở tuổi 85 ông luôn bị ốm điều trị tại bệnh viện

Ông Tường dạy cho em hiểu rằng: Lòng yêu nước không chỉ là cầm súng ra trận, mà còn là sự hy sinh thầm lặng, là kiên cường vượt qua nỗi đau để sống có ích cho gia đình và xã hội. Em hiểu rằng, hòa bình mà em đang được hưởng: được đến trường, được vui chơi, được sống trong mái nhà ấm áp, là nhờ vào tuổi thanh xuân, mồ hôi và cả máu của những người như ông. Mỗi bát cơm em ăn, mỗi trang sách em học đều thấm đượm công lao của các thế hệ đi trước.

2. Lời hứa phấn đấu của em Phan Thanh Hà

Là học sinh lớp 6, thế hệ sinh ra và lớn lên trong hòa bình, em xin hứa sẽ trân trọng những gì mình đang có và tiếp bước cha ông bằng những hành động cụ thể:

Tiếp bước truyền thống yêu nước: Em sẽ không ngừng học tập về lịch sử dân tộc, ghi nhớ công lao của các anh hùng, liệt sĩ. Em sẽ tích cực tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa, chăm sóc gia đình người có công, để lòng biết ơn không chỉ là lời nói mà là hành động.

Các bạn học sinh Trường THCS Việt Vinh quét dọn khu nhà bia ghi tên liệt sĩ Thôn Tân Tiến

Thầy và trò Trường THCS Việt Vinh thăm và tặng quà ông Nguyễn Văn Thắng thương binh 1/4 tại thôn Minh Thành 2 xã Bâc Quang

Học giỏi để xây dựng đất nước.

Em hiểu rằng, cách tốt nhất để tri ân các thế hệ đi trước chính là trở thành một công dân có ích. Em sẽ cố gắng học tập thật giỏi, trau dồi kiến thức và đạo đức. Sau này, em mong muốn dùng tài năng và trí tuệ của mình để góp phần xây dựng quê hương Bắc Quang, tỉnh Tuyên Quang và Đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh, hiện đại, xứng đáng với những gì cha ông đã hy sinh.

Hoạt động chung toàn trương tại sân trường không ngùng thi đua dạy tốt học tốt

Hoạt động Trải nghiệm tại Quảng trường tỉnh Tuyên Quang

Em hứa sẽ luôn là một người con ngoan, trò giỏi, cháu hiếu thảo, mang tinh thần kiên cường, bất khuất của người lính Cụ Hồ vào chính cuộc sống và học tập của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn