Nguyễn Minh Khôi, lớp 11A4, trường THPT Lê Hồng Phong, xã Vị Thanh 1, TP Cần Thơ
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã hóa thân thành ngọn núi, con sông, sống mãi trong lòng nhân dân bởi một khoảnh khắc anh hùng chói lọi. Phan Đình Giót – người chiến sĩ của Trung đoàn 141, Đại đoàn 312 – chính là một huyền thoại như thế. Anh không chỉ là người con ưu tú của quê hương Hà Tĩnh, mà còn là biểu tượng rực rỡ cho ý chí "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Cuộc đời của Phan Đình Giót trước khi ra trận là hình ảnh tiêu biểu của người nông dân nghèo khổ dưới ách áp bức. Sinh ra trong cảnh bần hàn, từng phải đi ở đờn, đi làm thuê, chính bóng tối của cuộc đời cũ đã hun đúc trong anh ngọn lửa khát khao tự do và lòng căm thù giặc sâu sắc. Khi ánh sáng Cách mạng chiếu rọi, anh lên đường nhập ngũ với tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ, mang theo niềm tin mãnh liệt về một ngày đất nước sạch bóng quân thù.
Đỉnh cao chói lọi trong cuộc đời người chiến sĩ ấy chính là trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tại cứ điểm Him Lam vào ngày 13 tháng 3 năm 1954. Trong làn mưa bom bão đạn, quân ta gặp phải sự kháng cự dữ dội từ hỏa lực của địch. Những lô cốt súng máy của Pháp khạc lửa liên hồi, cản bước tiến của đồng đội, khiến máu của các chiến sĩ ta đã đổ xuống rất nhiều. Trước tình thế ngặt nghèo ấy, Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định làm rung động cả chiến trường.
Mặc kệ vết thương loang lổ trên cơ thể, anh dùng sức lực cuối cùng của mình trườn lên, áp sát hỏa điểm của địch. Và rồi, một khoảnh khắc đã đi vào bất tử: Phan Đình Giót rướn người, dùng cả lồng ngực trẻ tuổi của mình bịt kín lỗ châu mai. Tiếng súng của kẻ thù khựng lại, một giây phút im lặng nghẹt thở bao trùm trước khi quân ta nghe thấy tiếng hô xung phong vang dậy cả một góc trời. Anh ngã xuống, nhưng thân hình anh đã trở thành một lá chắn thép, mở đường cho đồng đội tiến lên tiêu diệt cứ điểm cuối cùng.
Sự hy sinh của Phan Đình Giót không phải là sự liều lĩnh nhất thời, mà là kết quả của một lòng yêu nước được tôi luyện qua gian khổ. Anh chết cho sự sống của đồng đội, chết để những nòng súng của quân thù phải câm lặng, và chết để Tổ quốc được hồi sinh. Hình ảnh "lấy thân mình lấp lỗ châu mai" đã trở thành một biểu tượng bất hủ của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.
Ngày nay, khi đứng trước tượng đài hay thăm lại chiến trường xưa, chúng ta vẫn không khỏi xúc động khi nhớ về anh. Phan Đình Giót và thế hệ của anh đã viết nên "thời hoa lửa" bằng máu thịt của chính mình. Anh là minh chứng hùng hồn nhất cho sức mạnh của một dân tộc nhỏ bé nhưng có những trái tim vĩ đại, sẵn sàng hy sinh tất cả vì hai chữ "Độc lập".
Khép lại trang sử về người anh hùng, mỗi người trẻ hôm nay thấu hiểu rằng: Hòa bình không phải là điều hiển nhiên, mà là kết tinh từ những lồng ngực quả cảm như Phan Đình Giót. Anh đã ngã xuống ở tuổi 32, nhưng linh hồn anh vẫn mãi là ngọn đuốc sáng rực, dẫn lối cho tinh thần tự tôn dân tộc và lòng yêu nước của các thế hệ mai sau.



