Nguyễn Minh Tuấn
Đêm trên đường kéo pháo vào Điện Biên lạnh buốt. Con dốc cao, trơn trượt, từng bước đi đều phải dồn hết sức. Khẩu pháo nặng hàng tấn được kéo bằng tay, từng chút một tiến lên.
Bất ngờ, dây kéo bị đứt. Khẩu pháo trượt xuống dốc. Mọi người hô hoán, nhưng không ai kịp phản ứng. Nếu khẩu pháo rơi xuống vực, toàn bộ kế hoạch sẽ bị ảnh hưởng.
Trong tích tắc, Tô Vĩnh Diện lao tới. Anh không suy nghĩ. Anh dùng chính thân mình chèn vào bánh pháo.
Cú va chạm mạnh khiến anh ngã xuống. Nhưng khẩu pháo đã dừng lại.
Đồng đội chạy đến, gọi tên anh. Nhưng anh không còn trả lời.
Trên con dốc ấy, người ta tiếp tục kéo pháo. Nhưng mỗi bước đi đều nặng hơn, bởi họ biết rằng có một người đã nằm lại để con đường ấy không bị đứt đoạn.
Sự hy sinh của anh lặng lẽ, nhưng đủ để làm nên chiến thắng.



