Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Ngọc Ánh - Anh hùng LLVT Nhân dân "Ngọn lửa từ nhũng năm tháng không quên"

An Giang04/06/2026Danh Vũ Ngọc Xuyến Nhi (Chi đoàn Mầm non Định An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Ngọc Ánh - Anh hùng LLVT Nhân dân "Ngọn lửa từ nhũng năm tháng không quên"
NGỌN LỬA TỪ NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

"Có những cuộc gặp gỡ chỉ diễn ra trong chốc lát nhưng để lại những bài học theo ta suốt cuộc đời. Với tôi, câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Ngọc Ánh chính là một cuộc gặp gỡ như thế."

Là một đoàn viên thanh niên sinh ra trong thời bình, tôi chưa từng trải qua chiến tranh, chưa từng nghe tiếng bom rơi hay chứng kiến cảnh chia ly vì khói lửa. Những gì tôi biết về chiến tranh chủ yếu qua sách báo, phim ảnh và những bài học lịch sử trên ghế nhà trường. Thế nhưng, khi được nghe kể lại những câu chuyện của chứng nhân lịch sử Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Ngọc Ánh, tôi mới thực sự cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh và giá trị thiêng liêng của hòa bình hôm nay.

Trong ký ức của người anh hùng năm ấy, chiến tranh không chỉ là những trận đánh, mà còn là những năm tháng tuổi trẻ được viết bằng lòng yêu nước, bằng sự hy sinh và ý chí kiên cường của biết bao con người Việt Nam.

Anh hùng Nguyễn Ngọc Ánh kể rằng, những năm tháng kháng chiến là chuỗi ngày đầy gian khổ. Người chiến sĩ cách mạng phải sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Có những đêm hành quân xuyên rừng trong bóng tối, có những ngày đối mặt với sự truy lùng gắt gao của kẻ thù. Thiếu thốn lương thực, thuốc men, vũ khí nhưng không ai cho phép mình chùn bước.

Khi nghe những lời kể ấy, tôi không khỏi tự hỏi: Điều gì đã giúp những con người tuổi đời còn rất trẻ có thể vượt qua muôn vàn khó khăn như vậy?

Có lẽ đó chính là tình yêu Tổ quốc.

Tình yêu ấy lớn đến mức họ sẵn sàng gác lại tuổi xuân, gác lại những ước mơ riêng để lên đường chiến đấu. Tình yêu ấy mạnh mẽ đến mức có thể giúp con người vượt qua nỗi sợ hãi trước bom đạn và cái chết.

Người anh hùng kể rằng trong chiến tranh, điều quý giá nhất chính là tình đồng chí, đồng đội. Họ sống bên nhau, chiến đấu bên nhau và sẵn sàng hy sinh vì nhau. Có những người đồng đội vừa cùng nhau chia sẻ nắm cơm, ngụm nước, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Đến đây, giọng kể của ông chậm lại.

Ông nhắc về những đồng đội đã ngã xuống với ánh mắt đầy xúc động. Những cái tên ấy có thể không xuất hiện trong sách sử, nhưng họ đã góp phần làm nên lịch sử.

Khoảnh khắc ấy khiến tôi lặng người.

Tôi nhận ra rằng, phía sau mỗi chiến công là biết bao máu xương và nước mắt. Độc lập, tự do mà chúng ta đang có hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng hạnh phúc riêng và thậm chí bằng cả tính mạng của nhiều thế hệ cha anh.

Nhìn người anh hùng tóc đã bạc trắng, tôi càng thấm thía sự khắc nghiệt của chiến tranh và sự vĩ đại của những con người đã đi qua cuộc chiến ấy.

Là một đoàn viên thanh niên, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được sống trong hòa bình. Chúng tôi được học tập trong những ngôi trường khang trang, được theo đuổi ước mơ, được sống trong một đất nước độc lập và phát triển. Nhưng cùng với niềm tự hào ấy là trách nhiệm lớn lao đối với quê hương, đất nước.

Tôi hiểu rằng thế hệ trẻ hôm nay không cần cầm súng ra chiến trường như cha anh năm xưa, nhưng chúng tôi có trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc bằng tri thức, bằng bản lĩnh chính trị, bằng tinh thần cống hiến và khát vọng xây dựng đất nước giàu mạnh.

Mỗi lần đối diện với khó khăn trong học tập, công việc hay cuộc sống, tôi lại nhớ đến câu chuyện của những người chiến sĩ năm xưa. So với những gian khổ mà họ từng trải qua, những thử thách của chúng tôi hôm nay dường như nhỏ bé hơn rất nhiều. Chính điều đó thôi thúc tôi phải nỗ lực nhiều hơn, sống có trách nhiệm hơn và không ngừng hoàn thiện bản thân.

Câu chuyện của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Ngọc Ánh không chỉ giúp tôi hiểu thêm về lịch sử, mà còn thắp lên trong tôi niềm tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm của một người đoàn viên.

Tôi tin rằng, mỗi đoàn viên thanh niên hôm nay đều cần một lần lắng nghe những câu chuyện như thế để hiểu rằng hòa bình là vô giá, độc lập là thiêng liêng và tuổi trẻ chỉ thực sự có ý nghĩa khi được sống vì những điều tốt đẹp cho cộng đồng và đất nước.

Thời gian sẽ qua đi, những nhân chứng lịch sử rồi cũng sẽ dần đi xa. Nhưng những câu chuyện về lòng yêu nước, về sự hy sinh và tinh thần bất khuất của thế hệ cha anh sẽ mãi là ngọn lửa không bao giờ tắt.

Và với tôi, ngọn lửa ấy đang tiếp tục cháy trong trái tim của những người đoàn viên trẻ hôm nay – những người đang mang trong mình khát vọng cống hiến để viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam.

"Nếu thế hệ cha anh đã viết nên lịch sử bằng máu, bằng lòng quả cảm và những hy sinh không tiếc tuổi xuân, thì thế hệ trẻ hôm nay phải viết tiếp lịch sử bằng tri thức, bằng khát vọng cống hiến và bằng trách nhiệm với Tổ quốc. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã làm nên dáng hình đất nước Việt Nam."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn