NGUYỄN NGỌC ĐẮC – NGƯỜI BÁC SĨ KHÔNG RỜI BÀN MỔ GIỮA BOM ĐẠN
Nguyễn Ngọc Đắc sinh năm 1935, dân tộc Kinh, quê xã Tân Ước, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây, nhập ngũ tháng 3-1947. Từ một chiến sĩ cứu thương, ông không ngừng học tập, trưởng thành thành bác sĩ. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông là Đại úy, bác sĩ, Đội trưởng Đội phẫu thuật Tiểu đoàn 24, Sư đoàn 308, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong các chiến dịch Đường 9 – Nam Lào và Quảng Trị, ông trực tiếp phẫu thuật hơn 200 trường hợp an toàn, trong đó có trên 70 ca thương tích hiểm nghèo. Không chỉ cứu chữa thương binh, ông còn góp phần đào tạo 100 y tá cho các đơn vị trong sư đoàn. Ngày 20-12-1973, Nguyễn Ngọc Đắc được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
CÂU CHUYỆN DẤU ẤN: TỪ CHIẾN SĨ CỨU THƯƠNG ĐẾN NGƯỜI BÁC SĨ TRÊN TRẬN TUYẾN
Tháng 3 năm 1947, Nguyễn Ngọc Đắc nhập ngũ.
Khi ấy, ông còn rất trẻ.
Con đường quân ngũ đưa ông đến với một chiến tuyến đặc biệt – ngành quân y.
Ông bắt đầu từ công việc của một chiến sĩ cứu thương, rồi bằng quá trình học tập, rèn luyện và tích lũy kinh nghiệm, từng bước trưởng thành thành bác sĩ.
Đến những năm 1971–1972, khi chiến trường bước vào những chiến dịch ác liệt, Nguyễn Ngọc Đắc đã trở thành người phụ trách một đội phẫu thuật.
Vũ khí của ông không phải súng.
Đó là dao mổ.
Và trận địa của ông là nơi những thương binh từ phía trước liên tục được chuyển về.
ĐƯỜNG 9 – NAM LÀO: NHỮNG NGÀY LÀM VIỆC 14–15 GIỜ
Năm 1971, đội phẫu thuật của Nguyễn Ngọc Đắc phục vụ Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào.
Thương binh liên tục được chuyển về.
Có những ngày, ông làm việc từ:
14 ĐẾN 15 GIỜ
Có ca phẫu thuật kéo dài 5–6 giờ liên tục.
Trong hoàn cảnh chiến trường, mỗi phút đều quý giá. Người bác sĩ vừa phải nhanh, vừa phải chính xác, bởi phía trước mình là một sinh mạng đang cần được cứu.
Có lúc, khi ca mổ còn đang diễn ra, bom đạn nổ ngay gần khu vực phẫu thuật.
Nhưng Nguyễn Ngọc Đắc vẫn bình tĩnh.
Ông tiếp tục công việc.
Bởi trên bàn mổ, người thương binh chưa thể chờ đợi.
BỊ GÃY XƯƠNG SƯỜN, HO RA MÁU – VẪN XIN Ở LẠI
Có lần trong quá trình làm nhiệm vụ, Nguyễn Ngọc Đắc bị thương.
Một xương sườn bị gãy.
Ông ho ra máu.
Đơn vị quyết định cho ông về tuyến sau.
Đó là quyết định cần thiết đối với một người đang bị thương.
Nhưng Nguyễn Ngọc Đắc xin ở lại.
Bởi trước mắt ông vẫn còn những thương binh đang chờ được cứu chữa.
Người bác sĩ ấy đã chọn tiếp tục nhiệm vụ.
QUẢNG TRỊ 1972 – CUỘC CHIẾN GIÀNH LẠI SỰ SỐNG
Năm 1972, Nguyễn Ngọc Đắc tiếp tục phụ trách đội phẫu thuật phục vụ Chiến dịch Quảng Trị.
Nếu ngoài trận địa là cuộc chiến bằng súng đạn, thì tại đội phẫu thuật cũng diễn ra một cuộc chạy đua khốc liệt với thời gian.
Có những thương binh được chuyển về với ruột thủng nhiều lỗ.
Có trường hợp vỡ lách, chảy máu trong, tới 48 giờ sau khi bị thương mới được đưa đến nơi điều trị.
Có người phổi bị tổn thương nặng và đứt động mạch.
Có trường hợp gan bị giập, ruột thủng tới 18 lỗ.
Có thương binh bị vết thương sọ não kèm triệu chứng liệt.
Đó đều là những ca rất hiểm nghèo.
Nhưng Nguyễn Ngọc Đắc vẫn kiên trì tìm cách cứu chữa.
HƠN 200 CA PHẪU THUẬT AN TOÀN
Trong quá trình phục vụ quân y, Nguyễn Ngọc Đắc được ghi nhận đã trực tiếp phẫu thuật:
HƠN 200 TRƯỜNG HỢP AN TOÀN
Trong số đó:
TRÊN 70 CA LÀ NHỮNG VẾT THƯƠNG HIỂM NGHÈO
Những con số ấy phản ánh một quá trình dài học tập, nghiên cứu và thực hành trong điều kiện vô cùng khó khăn.
Nguyễn Ngọc Đắc luôn chú trọng nghiên cứu khoa học, kỹ thuật để nâng cao trình độ chuyên môn.
Nhờ vậy, từ một chiến sĩ cứu thương năm nào, ông có thể xử trí những tổn thương phức tạp ở ổ bụng, lồng ngực và sọ não.
Nhưng đóng góp của ông không chỉ nằm ở những người được chính đôi tay mình cứu chữa.
ĐÀO TẠO 100 Y TÁ CHO CHIẾN TRƯỜNG
Nguyễn Ngọc Đắc hiểu rằng một bác sĩ dù tận tụy đến đâu cũng không thể một mình chăm sóc tất cả thương binh.
Muốn cứu được nhiều người hơn, cần có thêm những cán bộ quân y có chuyên môn.
Vì thế, ngay trong quá trình làm nhiệm vụ, ông dành nhiều thời gian hướng dẫn và kèm cặp đồng đội.
Ông đã giúp:
2 y sĩ có khả năng đảm nhiệm nhiều phần việc của bác sĩ.
3 y tá có khả năng thực hiện nhiều phần việc của y sĩ.
Đặc biệt, ông góp phần chủ yếu:
ĐÀO TẠO 100 Y TÁ
để bổ sung cho các đơn vị trong Sư đoàn.
Những người học trò ấy sau đó lại tỏa về các đơn vị.
Và từ kiến thức, kinh nghiệm được truyền lại, họ tiếp tục cứu chữa những người lính khác.
NGƯỜI THẦY THUỐC TRÊN TRẬN TUYẾN
Trong suốt quá trình công tác, Nguyễn Ngọc Đắc được đồng đội biết đến không chỉ bởi chuyên môn mà còn bởi sự tận tụy, khiêm tốn và giản dị.
Ông được tặng:
🏅 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng nhì
🏅 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng ba
🏅 2 lần danh hiệu Chiến sĩ thi đua
🏅 18 bằng khen và giấy khen
Ngày 20 tháng 12 năm 1973, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng Nguyễn Ngọc Đắc danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG
DẤU ẤN CÒN LẠI
Điều đặc biệt trong câu chuyện Nguyễn Ngọc Đắc là hành trình từ một chiến sĩ cứu thương trở thành bác sĩ và người phụ trách đội phẫu thuật.
Giữa chiến trường, ông có những ngày làm việc 14–15 giờ, những ca mổ kéo dài 5–6 giờ. Bom đạn nổ gần vẫn tiếp tục phẫu thuật. Bản thân bị gãy xương sườn, ho ra máu, ông vẫn xin ở lại với thương binh.
Ông trực tiếp thực hiện hơn 200 ca phẫu thuật an toàn, cứu chữa trên 70 trường hợp hiểm nghèo, đồng thời góp phần đào tạo 100 y tá cho các đơn vị.
Nguyễn Ngọc Đắc – từ người chiến sĩ cứu thương trở thành bác sĩ quân y, lấy bàn mổ làm trận địa và dành kiến thức, sức lực của mình cho một nhiệm vụ duy nhất: giành lại sự sống cho đồng đội giữa bom đạn chiến trường.



