Nguyễn Ngọc Đại
HẠ SĨ TRẦN HOÀNG MINH – NGƯỜI CÔNG BINH LIỀU MÌNH GIẢI CỨU XE KHÁCH MẮC KẸT TRÊN ĐÈO NƯỚC NGỌT (2003) Đèo Nước Ngọt
HẠ SĨ TRẦN HOÀNG MINH – NGƯỜI CÔNG BINH LIỀU MÌNH GIẢI CỨU XE KHÁCH MẮC KẸT TRÊN ĐÈO NƯỚC NGỌT (2003)
Đèo Nước Ngọt – nằm giữa Ninh Thuận và Bình Thuận – vốn nổi tiếng với những vách đá dựng đứng và những đoạn đường hẹp chỉ đủ một xe đi. Tháng 9 năm 2003, sau trận mưa lớn kéo dài, đất đá bất ngờ sạt xuống chặn ngang đường. Một chiếc xe khách 29 chỗ không phanh kịp, trượt bánh và kẹt giữa con đường chỉ còn nửa mặt đất. Phía dưới là vực sâu, phía trên là nguy cơ lở đá tiếp tục xảy ra. Lực lượng công binh được huy động, và trong số đó, Hạ sĩ Trần Hoàng Minh, người trẻ nhất đội, là người đã cứu tình thế tưởng chừng vô vọng.
Khi đến hiện trường, anh Minh nhận thấy bánh sau xe khách đã trượt gần ra mép vực. Chỉ một rung lắc nhỏ cũng đủ khiến cả xe rơi xuống. Anh lập tức yêu cầu mọi người giữ khoảng cách, rồi mang theo xà beng, đá kê và dây neo tiếp cận chiếc xe. Trời lúc đó vẫn mưa nhẹ, đá từ vách núi rơi lộp bộp. Một tảng to rơi ngay sau lưng anh, làm đất dưới chân sạt xuống, nhưng anh chỉ lùi lại một bước rồi tiếp tục tiến lên.
Anh Minh leo lên đuôi xe, chèn đá vào bánh để tránh trượt. Sau đó, anh hướng dẫn từng hành khách thoát ra qua cửa sổ, vì cửa chính đã bị kẹt. Người già, trẻ nhỏ đều được anh dìu tay, đưa đến khu vực an toàn. Cuối cùng, khi chỉ còn anh và tài xế trên xe, anh buộc dây quanh mình, chui xuống gầm xe để cột neo vào phần khung – công việc vô cùng nguy hiểm khi đất đá có thể sạt thêm bất kỳ lúc nào.
Sau gần một giờ căng thẳng, tất cả 29 hành khách được giải cứu. Khi đồng đội kéo anh lên khỏi mép vực, quần áo anh lấm lem đất, mũ bảo hộ bị bẹp một mảng vì đá rơi trúng. Anh chỉ nói:
“Chừng nào còn người mắc kẹt, tôi không thể đứng nhìn.”
Đối với hành khách hôm ấy, anh Minh là người đã “trụ lại khi cả con đèo muốn đổ xuống.”



