Cựu chiến binh

NGUYỄN NGỌC DÂU

NGUYỄN NGỌC DÂU

Quảng Trị10/03/2026NGỌC VIỄN (Gio Linh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những năm tháng mà ký ức không chỉ được ghi bằng mực, mà được viết bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả tuổi thanh xuân rực cháy. Đó là những năm tháng chiến tranh – thời hoa lửa.

Người cựu chiến binh năm ấy chỉ vừa tròn đôi mươi. Rời mái nhà tranh nghèo, rời cánh đồng lúa còn thơm mùi rơm mới, anh khoác ba lô lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Con đường hành quân hun hút giữa đại ngàn, mưa rừng xối xả, bom đạn gào thét trên đầu – nhưng trong tim những người lính trẻ vẫn cháy sáng một niềm tin: đất nước nhất định sẽ hòa bình.

Có những đêm trú quân dưới tán rừng, ánh đèn dầu leo lét soi những gương mặt còn rất trẻ. Họ kể cho nhau nghe về quê nhà, về mẹ già, về người con gái chờ mong nơi bến sông. Tiếng cười trong veo giữa chiến trường khốc liệt nghe vừa hồn nhiên, vừa xót xa. Bởi ai cũng hiểu, phía trước là hiểm nguy, là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Một trận đánh ác liệt đã diễn ra trong ký ức người lính ấy như mới hôm qua. Đồng đội ngã xuống bên cạnh, đất đỏ thấm máu. Trong khoảnh khắc sinh tử, anh chỉ kịp siết chặt tay người bạn chiến đấu, nghe lời dặn còn dang dở về quê hương và gia đình. Nỗi đau ấy theo anh suốt cuộc đời, trở thành vết sẹo không bao giờ lành.

Chiến tranh kết thúc. Người lính trở về, mái tóc đã điểm sương. Làng quê đổi khác, tiếng bom đạn thay bằng tiếng trẻ thơ cắp sách đến trường. Nhưng mỗi độ tháng Bảy về, mỗi lần nghe bài hát cũ vang lên, ký ức thời hoa lửa lại ùa về, nguyên vẹn như mới hôm qua.

Ông thường nói với thế hệ trẻ rằng: hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả của biết bao máu xương, của những thanh xuân đã hóa thành bất tử. Và trách nhiệm của hôm nay là sống sao cho xứng đáng – học tập, lao động, cống hiến để đất nước ngày càng giàu mạnh.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ngọn lửa yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường vẫn còn cháy mãi trong tim mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn