Bài viết

Nguyễn Ngọc Ký: Viết nên cuộc đời bằng đôi chân

Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương

Thái Nguyên17/08/2026xã Gia Phúc (Xã Gia Phúc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Ngọc Ký: Viết nên cuộc đời bằng đôi chân

Có những người không chiến đấu bằng súng đạn, nhưng lại chiến thắng một cuộc chiến khác – cuộc chiến vượt lên số phận để được học tập, được sống có ích và trở thành người truyền cảm hứng cho bao thế hệ.

Đó là Nguyễn Ngọc Ký, người thầy đặc biệt đã viết nên hành trình của mình bằng đôi chân.

Nguyễn Ngọc Ký sinh năm 1947 tại Hải Thanh, Hải Hậu, Nam Định. Năm lên 4 tuổi, ông bị bệnh và mất khả năng sử dụng đôi tay.

Trong những năm đất nước còn chiến tranh, việc học tập của trẻ em đã khó khăn, với Nguyễn Ngọc Ký lại càng là một thử thách lớn hơn.

Nhưng ông không chấp nhận bỏ học.

Không thể dùng tay, Nguyễn Ngọc Ký tập viết bằng chân.

Ban đầu, từng nét chữ là một lần đau đớn và khó khăn. Có khi chân mỏi, ngón chân đau, cây bút rơi xuống không biết bao nhiêu lần.

Nhưng ông vẫn kiên trì tập luyện.

Từ những nét chữ đầu tiên, Nguyễn Ngọc Ký dần có thể viết thành câu, thành đoạn rồi học tập như những bạn bè cùng trang lứa.

Ông từng được biết đến với thành tích học tập nổi bật và nhiều lần được tuyên dương.

Sau này, Nguyễn Ngọc Ký thi đỗ đại học, trở thành giáo viên Ngữ văn và dành nhiều năm đứng trên bục giảng.

Từ một cậu bé từng tưởng như không thể cầm nổi cây bút, ông đã trở thành một người thầy dùng chính câu chuyện cuộc đời mình để truyền nghị lực cho học trò.

Nguyễn Ngọc Ký còn là tác giả của nhiều tác phẩm viết về hành trình vượt lên số phận, trong đó nổi tiếng là “Tôi đi học”“Tôi học đại học”.

Ông được Nhà nước trao tặng danh hiệu Nhà giáo Ưu tú.

Năm 2022, Nguyễn Ngọc Ký qua đời, khép lại một cuộc đời nhiều thử thách nhưng cũng đầy nghị lực.

Đôi tay không thể cầm bút.

Nhưng ông đã dùng đôi chân để viết nên cả một cuộc đời.

Nguyễn Ngọc Ký không phải người anh hùng bước ra từ chiến trường, nhưng câu chuyện của ông lại gắn với một thế hệ lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Khi chiến tranh khiến cuộc sống của biết bao người bị đảo lộn, ông phải đối diện với một cuộc chiến riêng: vượt qua sự khiếm khuyết của cơ thể để giành lấy quyền được học tập và theo đuổi ước mơ. Điều đáng khâm phục không phải là ông chưa từng gặp bất hạnh, mà là ông đã không để bất hạnh quyết định tương lai của mình. Từ một cậu bé phải tập viết bằng chân, Nguyễn Ngọc Ký trở thành một người thầy đứng trên bục giảng và truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ học sinh. Câu chuyện ấy nhắc chúng ta rằng hoàn cảnh có thể đặt ra giới hạn cho một con người, nhưng không nhất thiết phải quyết định con người ấy sẽ trở thành ai. Có thể chúng ta không có một đôi tay hoàn hảo, một hoàn cảnh thuận lợi hay một con đường bằng phẳng, nhưng vẫn có thể tìm ra cách của riêng mình để bước tiếp. Bởi đôi khi, nghị lực không phải là làm được những điều phi thường ngay từ đầu, mà là sẵn sàng làm lại một lần nữa sau mỗi lần thất bại.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn