Cựu chiến binh

Nguyễn Ngọc Loan - Người lính giữ cầu Tràng Tiền

Ông Nguyễn Ngọc Loan là cựu chiến binh Trung đoàn 9 – Cù Chính Lan, trực tiếp tham gia Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân tại thành phố Huế. Ông đã chiến đấu suốt 26 ngày đêm giữ thành phố Huế, tham gia giải phóng Nhà lao Thừa Phủ và sau đó tiếp tục chiến đấu trên chiến trường Lào. Sau chiến tranh, ông trở thành một trong những nhân chứng lịch sử tích cực kể chuyện truyền thống cho học sinh, sinh viên, góp phần lan tỏa giá trị của lịch sử đến thế hệ trẻ.

TP. Hồ Chí Minh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở tuổi ngoài bảy mươi, mỗi lần nhắc đến mùa xuân năm 1968, đôi mắt của cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Loan vẫn ánh lên niềm xúc động.

Ông nói:

"Có những ký ức tưởng đã lùi xa, nhưng chỉ cần nghe tiếng trống trường hay tiếng chuông chùa Huế là mọi chuyện như vừa mới hôm qua."

Tháng 7 năm 1967, chàng thanh niên vừa tròn hai mươi tuổi rời quê hương Hà Nội lên đường nhập ngũ.

Cuối năm ấy, ông được bổ sung về Trung đoàn 9 – Cù Chính Lan, đơn vị do đồng chí Lê Khả Phiêu khi đó làm Chính ủy.

Những ngày đầu xuân năm 1968, đơn vị nhận nhiệm vụ tiến công vào thành phố Huế.

Rạng sáng mùng Một Tết, tiếng súng mở màn chiến dịch vang lên.

Đại đội của ông nhanh chóng làm chủ nhiều mục tiêu quan trọng.

Đến sáng mùng Hai, đơn vị nhận lệnh tiến về cầu Tràng Tiền.

Ai cũng biết đây là vị trí hiểm yếu.

Phía bên kia cầu, hỏa lực đối phương bố trí dày đặc.

Người lính trẻ Nguyễn Ngọc Loan siết chặt khẩu súng, cùng đồng đội lao lên trong tiếng hô xung phong.

Sau khi vượt qua cầu, đơn vị tiếp tục nhận một nhiệm vụ đặc biệt: giải phóng Nhà lao Thừa Phủ, nơi hơn hai nghìn cán bộ, chiến sĩ cách mạng đang bị giam giữ.

Ông kể:

"Chúng tôi hiểu rằng, nếu chậm một giờ thôi, rất nhiều đồng chí sẽ không còn cơ hội sống."

Sau nhiều giờ chiến đấu quyết liệt, cánh cổng nhà lao được mở tung.

Những người tù chính trị ôm chầm lấy bộ đội.

Có người khóc.

Có người chỉ kịp nắm chặt tay những người lính rồi tiếp tục cầm súng chiến đấu.

Đó là khoảnh khắc mà ông Nguyễn Ngọc Loan nói rằng mình sẽ không bao giờ quên.

Cuộc chiến ở Huế kéo dài suốt 26 ngày đêm.

Bom đạn dội xuống từng góc phố.

Đồng đội hy sinh ngay bên cạnh.

Có những người vừa trò chuyện buổi sáng thì chiều đã nằm lại.

Nhưng không ai lùi bước.

Ông nhớ lời người chỉ huy:

"Còn một người thì còn giữ trận địa."

Sau chiến dịch ở Huế, ông tiếp tục sang chiến trường Lào làm nhiệm vụ quốc tế.

Trong một trận đánh trên cao nguyên Bôlôven năm 1973, ông tình nguyện mang bộc phá mở đường cho đơn vị tiến công, góp phần hoàn thành nhiệm vụ.

Ngày trở về quê hương sau sáu năm xa nhà, trên cơ thể ông là những vết thương chiến tranh.

Nhưng điều khiến ông trăn trở nhất không phải là những vết sẹo, mà là ký ức về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Vì thế, nhiều năm qua, ông dành thời gian đến các trường học, câu lạc bộ truyền thống để kể lại câu chuyện của một thời hoa lửa.

Ông thường kết thúc mỗi buổi giao lưu bằng lời nhắn gửi:

"Các cháu sinh ra trong hòa bình là điều hạnh phúc nhất. Hãy học tập thật tốt, sống tử tế và yêu đất nước bằng những việc làm cụ thể mỗi ngày. Đó là cách đẹp nhất để tri ân những người đã ngã xuống."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Ngọc Loan - Người lính giữ cầu Tràng Tiền | Câu chuyện thời hoa lửa