Cựu chiến binh

Nguyễn Ngọc Loan- Người lính tuổi đôi mươi và 26 ngày đêm giữ Huế Tháng 7.1967

Nguyễn Ngọc Loan- Người lính tuổi đôi mươi và 26 ngày đêm giữ Huế Tháng 7.1967

Phú Thọ16/12/2025Đoàn xã Tân Lạc (Đoàn xã Tân Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính tuổi đôi mươi và 26 ngày đêm giữ Huế

Tháng 7.1967, chàng trai Nguyễn Ngọc Loan rời Xuân La (Tây Hồ, Hà Nội), khoác ba lô lên đường nhập ngũ khi vừa tròn 20 tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người còn đang mơ ước giảng đường, ông mang theo trong mình một hành trang duy nhất: lòng tin sắt đá rằng đất nước phải được giải phóng, dù phải trả giá bằng tuổi xuân hay cả mạng sống.

Cuối năm 1967, ông vào đến chiến trường Huế và được bổ sung vào Trung đoàn 9 – Cù Chính Lan anh hùng, đơn vị chủ lực do đồng chí Lê Khả Phiêu làm Chính ủy. Nguyễn Ngọc Loan được biên chế vào Đại đội 2 – đại đội chủ công, lực lượng mũi nhọn trong kế hoạch Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968.

Rạng sáng mồng Một Tết, tiếng súng mở màn chiến dịch vang lên giữa lòng cố đô. Thành phố Huế nhanh chóng chìm trong khói lửa. Chỉ trong hai ngày đầu, quân giải phóng đã làm chủ phần lớn các mục tiêu trọng yếu: nhà ga, tòa Tỉnh trưởng, nhà Quốc hội… Đại đội 2 nhận lệnh tiến công chiếm cầu Tràng Tiền – cây cầu huyết mạch nối đôi bờ sông Hương.

Trên sa bàn, ai cũng dự liệu sẽ phải hy sinh rất lớn. Hai đầu cầu bị địch bố trí đại liên, hỏa lực dày đặc. Nhưng thực tế trận đánh lại diễn ra nhanh và quyết liệt. Sau loạt bắn của địch, Đại đội trưởng Trịnh Đình Thảo và Chính trị viên Vũ Xuân Sinh ra lệnh phản công. Hỏa lực của ta bất ngờ đánh thẳng vào các ổ đề kháng. Địch hoảng loạn rút chạy, quân ta vượt cầu, làm chủ trận địa.

Nhưng Huế không chỉ có cầu Tràng Tiền. Một “địa ngục trần gian” vẫn chưa được giải phóng: nhà lao Thừa Phủ – nơi giam giữ hơn 2.200 cán bộ, đảng viên, du kích cách mạng. Địch gài mìn claymore dày đặc trong các phòng giam, chỉ cần kích nổ là toàn bộ tù nhân sẽ bị xóa sổ. Tình thế căng thẳng đến nghẹt thở.

3 giờ sáng ngày 2.2.1968, Đại đội 2 nhận lệnh tiến công nhà lao. Nguyễn Ngọc Loan được giao nhiệm vụ mang bộc phá, đánh các lô cốt chủ lực. Trên bức tường dày gần 80 cm, địch bố trí lựu đạn, thay nhau ném xuống ngăn chặn. Khi súng B40 bắn hai quả không trúng ổ khóa, tình huống trở nên vô cùng nguy cấp.

Đúng lúc đó, một hàng binh bất ngờ xuất hiện, tình nguyện dẫn quân ta theo lối cửa phụ. Cánh cửa mở ra trong đêm tối. Tiếng hô vang lên: “Bà con dậy đi, bộ đội giải phóng đã vào!”. Tù nhân từ các phòng giam phá cửa lao ra, ôm chầm lấy bộ đội. Giữa mùi thuốc súng và nước mắt, những con người xa lạ ôm nhau như ruột thịt.

Chỉ trong đêm ấy, quân ta tiêu diệt 26 tên ác ôn, giải phóng toàn bộ nhà lao Thừa Phủ. Nhưng cuộc chiến giữ Huế còn kéo dài thêm 26 ngày đêm khốc liệt. Đồng chí Trung đoàn trưởng Trần Văn Khám hy sinh, Chính ủy Lê Khả Phiêu trực tiếp chỉ huy đơn vị tiếp tục chiến đấu.

Với Nguyễn Ngọc Loan, 26 ngày đêm ở Huế không chỉ là một trận đánh. Đó là nơi ông gửi lại tuổi hai mươi, nơi ông học được rằng tự do không đến từ những điều dễ dàng – mà từ máu, từ sự hy sinh của những người sẵn sàng đi đến cùng.

Nguồn tổng hợp, báo CAND điện tử

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn