Nguyễn Ngọc Nại: Người chiến sĩ cảm tử của Hà Nội
Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương

Nguyễn Ngọc Nại: Người chiến sĩ cảm tử của Hà Nội
Có những người lính chiến đấu không phải để giành lấy một chiến thắng cho riêng mình, mà để giữ lại con đường sống cho đồng đội và người dân. Nguyễn Ngọc Nại là một trong những người như thế – người đã hy sinh trong cuộc chiến đấu bảo vệ Hà Nội những ngày đầu Toàn quốc kháng chiến.
Nguyễn Ngọc Nại (?–1947) quê ở làng Phù Lỗ, huyện Đông Anh, Hà Nội. Ông là một cán bộ, chiến sĩ của lực lượng tự vệ Hà Nội, tham gia chiến đấu trong những ngày đầu Toàn quốc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Đêm 19/12/1946, cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ.
Tại Hà Nội, các đơn vị Vệ quốc đoàn, tự vệ và nhân dân đồng loạt đứng lên chiến đấu. Mục tiêu không chỉ là chống lại quân Pháp, mà còn là giam chân đối phương trong thành phố, tạo thời gian để Trung ương Đảng, Chính phủ và các cơ quan đầu não rút lên căn cứ an toàn.
Nguyễn Ngọc Nại cùng lực lượng tự vệ tham gia chiến đấu tại khu vực Liên khu I Hà Nội.
Sau nhiều ngày chiến đấu, lực lượng ta được lệnh rút khỏi Hà Nội để bảo toàn lực lượng.
Đêm 17/2/1947, một bộ phận chiến sĩ Trung đoàn Thủ đô rút khỏi Liên khu I theo đường qua bãi Phúc Xá, sông Hồng, hướng về vùng tự do.
Nguyễn Ngọc Nại cùng một số chiến sĩ tự vệ được giao nhiệm vụ ở lại phía sau để bảo vệ đường rút.
Đó là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.
Nếu lực lượng Pháp phát hiện đường rút, hàng trăm chiến sĩ có thể bị bao vây.
Nguyễn Ngọc Nại cùng đồng đội đã tổ chức chiến đấu, nghi binh và thu hút quân Pháp, tạo điều kiện cho bộ đội chủ lực rút lui an toàn.
Trong trận chiến ấy, ông và nhiều đồng đội đã hy sinh.
Nguyễn Ngọc Nại được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Sau này, câu chuyện về ông được nhắc đến như một biểu tượng của những người chiến sĩ cảm tử Hà Nội, những người chấp nhận ở lại phía sau để đồng đội có thể rút lui.
Điều xúc động nhất trong câu chuyện Nguyễn Ngọc Nại không phải là ông đã chiến đấu bao nhiêu trận, mà là nhiệm vụ cuối cùng ông lựa chọn thực hiện.
Ông biết ở lại phía sau đồng nghĩa với việc đối mặt với nguy hiểm lớn hơn rất nhiều.
Nhưng nếu không có người ở lại, những người đang rút lui có thể không thể thoát khỏi vòng vây.
Có những người anh hùng không phải vì họ được đứng ở vị trí quan trọng nhất, mà vì họ chấp nhận đứng ở vị trí nguy hiểm nhất để người khác được an toàn.
Nguyễn Ngọc Nại đã hy sinh khi còn rất trẻ, nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần bảo vệ đường rút của những người lính Trung đoàn Thủ đô.
Trong cuộc sống, đôi khi giá trị của một người không nằm ở việc họ đi được bao xa, mà ở việc họ sẵn sàng dừng lại phía sau để người khác có thể bước tiếp.
Và đó chính là điều khiến câu chuyện về Nguyễn Ngọc Nại vẫn còn sức lay động sau gần tám thập kỷ.



