NGUYỄN NGỌC QUÍ – NHỮNG NĂM THÁNG TUỔI TRẺ GỬI LẠI TRONG MÀU ÁO LÍNH
Nguyễn Ngọc Quí, sinh ngày 15/10/1965. Khi nhìn vào năm sinh ấy, tôi nghĩ đến một thế hệ đã lớn lên trong thời kỳ đất nước còn nhiều biến động. Tuổi trẻ của họ gắn với những năm tháng mà trách nhiệm với gia đình và quê hương luôn hiện diện rất rõ trong suy nghĩ của mỗi người.Có lẽ ngày đầu bước vào quân ngũ là một ngày rất khó quên. Từ mái nhà quen thuộc, người thanh niên mang theo hành trang không chỉ là quần áo và vật dụng cá nhân, mà còn là tình thương của cha mẹ, lời dặn của người thân và niềm tin rằng mình phải hoàn thành nhiệm vụ.Trong quân đội, cuộc sống được tổ chức theo kỷ luật. Một ngày bắt đầu sớm, kết thúc muộn; từng động tác, từng giờ giấc đều đòi hỏi sự chính xác. Những ngày đầu chắc chắn có nhiều điều chưa quen. Nhưng qua từng ngày, người lính học được cách tự lập, chịu đựng gian khổ và sống vì tập thể.Điều quý giá nhất của những năm tháng ấy có lẽ là tình đồng đội. Những người vốn xa lạ có thể trở thành những người cùng chia sẻ một bữa cơm,
một chặng đường, một ca trực hay một nhiệm vụ. Khi cùng trải qua khó khăn, con người hiểu nhau hơn. Có những tình bạn của người lính được giữ lại suốt cả cuộc đời. Và rồi những ngày tháng ấy trở thành ký ức. Khi trở về quê hương, người lính mang theo sự trưởng thành mà không trường lớp nào có thể dạy hết: biết quý trọng cuộc sống, biết yêu gia đình và hiểu rằng hòa bình là một giá trị không thể xem nhẹ.Là giáo viên mầm non, tôi càng thấm thía bài học ấy. Tôi không muốn trẻ chỉ biết lịch sử qua những ngày lễ. Tôi muốn các con hiểu rằng lịch sử được làm nên bởi những con người cụ thể, những người từng có tuổi trẻ và những ước mơ riêng.Xin tri ân ông Nguyễn Ngọc Quí. Mong rằng những câu chuyện cụ thể hơn về thời gian nhập ngũ, đơn vị và nhiệm vụ của ông sẽ được lưu giữ để thế hệ trẻ quê hương có thể hiểu và biết ơn sâu sắc hơn.“Một người lính có thể trở về với mái tóc bạc, nhưng ký ức về tuổi trẻ trong màu áo lính vẫn là một phần không thể phai mờ.”


