Cựu chiến binh

Nguyễn Ngọc Thanh

Vĩnh Long25/11/2025Nhóm Hòa Bình (Xã Đoàn Hòa Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Ngọc Thanh

Trước khi những đoàn quân chiến thắng trở về quê hương trong tiếng reo hò của ngày đại thắng, có những người đã sống và chiến đấu trong thầm lặng, lặng lẽ thắp lên sắc đỏ kiên cường giữa những tháng ngày máu lửa. Trong số những con người ấy, quê hương Trà Ôn luôn khắc ghi tên ông Phan Ngọc Thanh, thường được gọi bằng cái tên thân quen Sáu Quýt, sinh năm 1947.

Ngày 1/2/1964, khi đất nước chìm trong chia cắt và bom đạn, chàng trai Sáu Quýt đã bước vào con đường cách mạng. Chỉ mới vừa tròn mười bảy tuổi, ông đã sẵn sàng gửi tuổi xuân của mình vào rừng, vào chiến khu, vào những đêm hành quân không thấy đường về. Với bản lĩnh gan dạ, sự mưu trí và tinh thần thép, ông nhanh chóng được tin tưởng giao nhiệm vụ hiểm nguy nhất: Đội trưởng đội trinh sát huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long. Đó là vị trí mà mỗi bước đi đều phải đối diện với cái chết, nơi chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả đơn vị rơi vào vòng vây của địch.

Từ năm 1969 trở đi, dấu chân của Sáu Quýt hầu như in khắp các chiến trường ác liệt ở Trà Ôn và vùng lân cận. Ông liên tục tham gia các trận đánh lớn: Tầm Vu, Bang Chang, Trà Côn… những nơi mà tiếng súng chưa bao giờ dứt và hiểm nguy luôn hiện diện trước mặt. Đặc biệt, ông cùng đồng đội đã viết nên những chiến công vang dội trong các trận đánh ở Thiện Mỹ và Tích Thiện – những cứ điểm quan trọng, nơi địch bố trí vô số bẫy mìn, chướng ngại và lực lượng dày đặc.
Người ta kể rằng trong những trận đánh ấy, bước chân của Sáu Quýt và đơn vị như bước trên “lưỡi dao”, mỗi mét đất đều có thể là bẫy tử thần mà địch giăng sẵn. Nhưng chính trong những giờ phút cam go nhất, màu hoa lửa trong ông lại bừng sáng mạnh mẽ nhất. Từng ánh nhìn sắc lạnh, từng khẩu lệnh dứt khoát của người đội trưởng trinh sát như tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội.
Ông không bộc lộ sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định của một người tin chắc rằng:
“Còn một cơ hội nhỏ nhất, cũng phải đánh. Còn một hơi thở, cũng phải giữ đất cho dân.”

Đến năm 1975, sau bao năm âm ỉ chiến đấu trong rừng sâu, kênh rạch và bưng biền, giờ phút lịch sử cũng đến. Sáu Quýt vinh dự là người trực tiếp tham gia giải phóng hoàn toàn huyện Trà Ôn, góp phần khép lại chặng đường đấu tranh trường kỳ đầy máu, nước mắt và hy vọng.
Khoảnh khắc ấy – khoảnh khắc lá cờ chiến thắng tung bay – đẹp như một đóa hoa lửa bung nở rực rỡ, bừng sáng sau biết bao tháng ngày kiên trì cháy âm ỉ.

Hôm nay, khi kể lại câu chuyện của Sáu Quýt, chúng ta không chỉ nhắc về chiến công của một người lính. Chúng ta nhắc về một bản lĩnh, một trái tim, và một sắc hoa lửa chưa từng tắt – sắc hoa được thắp lên từ tuổi trẻ, từ niềm tin và từ lòng trung nghĩa của những người con Trà Ôn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Ngọc Thanh | Câu chuyện thời hoa lửa