NGUYỄN NGỌC THU -Tuổi trẻ không trở lại, nhưng ký ức còn mãi
NGUYỄN NGỌC THU
Tuổi trẻ không trở lại, nhưng ký ức còn mãi
Nguyễn Ngọc Thu sinh năm 1957. Người ta thường chỉ hiểu hết giá trị của tuổi trẻ khi tuổi trẻ đã đi qua. Khi còn trẻ, những ngày dài dường như vô tận. Nhưng đến khi ngoảnh lại, người ta mới thấy những năm tháng đẹp nhất đã trôi qua nhanh đến nhường nào.
Một phần tuổi trẻ của Nguyễn Ngọc Thu gắn với quân ngũ. Ở đó, người thanh niên học cách sống trong tập thể, biết kỷ luật, biết trách nhiệm và biết quan tâm đến những người bên cạnh. Những người đồng đội trở thành một phần cuộc sống.
Có thể những ngày ấy có những lúc rất mệt mỏi, có những lúc nhớ nhà và chỉ mong được trở về. Nhưng cũng chính những ngày như thế tạo nên những ký ức không thể thay thế. Bởi khi con người cùng nhau vượt qua khó khăn, tình cảm giữa họ thường sâu sắc hơn.
Sau này, khi cuộc sống trở lại bình thường, người lính mang theo những bài học ấy vào cuộc sống. Biết quý trọng một mái nhà, một bữa cơm, một buổi chiều bình yên. Biết rằng những điều tưởng như bình thường hôm nay có thể là điều mà ngày trước mình từng mong mỏi.
Nguyễn Ngọc Thu đã đi qua tuổi trẻ của mình. Thời gian có thể đã làm nhiều thứ thay đổi, nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn. Nó không ồn ào, không phô trương, chỉ nằm lặng trong một góc sâu của tâm hồn.
Và có lẽ đến một ngày, khi ngồi bên gia đình và nhìn lại những bức ảnh cũ, người lính năm nào sẽ mỉm cười. Bởi trong bức ảnh ấy, ông vẫn còn trẻ. Vẫn có những người đồng đội bên cạnh. Và vẫn còn nguyên một mùa tuổi trẻ mà thời gian không thể lấy đi.



