NGUYỄN NHẬT ÁNH VÀ CHIẾC VÉ TRỞ VỀ TUỔI THƠ
Nguyễn Thị Yến Chi
“Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em.”
— Nguyễn Nhật Ánh, Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
Nguyễn Nhật Ánh là một trong những nhà văn Việt Nam được nhiều thế hệ độc giả yêu thích, đặc biệt với những tác phẩm viết về tuổi thơ, tình bạn, trường lớp và những rung động đầu đời. Tác phẩm của ông thường nhẹ nhàng, hài hước nhưng phía sau những câu chuyện tưởng như đơn giản lại là những suy nghĩ sâu sắc về cuộc sống.
1. NGƯỜI DÀNH NHIỀU NĂM VIẾT VỀ TUỔI THƠ
Nguyễn Nhật Ánh sinh năm 1955 tại Quảng Nam. Trong quá trình sáng tác, ông dành nhiều tâm huyết cho văn học thiếu nhi và tuổi mới lớn.
Ông không nhìn tuổi thơ từ một khoảng cách xa mà thường kể chuyện bằng những cảm xúc rất gần gũi: những trò nghịch ngợm, tình bạn, trường học, gia đình và những rung động đầu đời.
Chính sự gần gũi ấy giúp nhiều bạn đọc tìm thấy hình ảnh của mình trong các nhân vật. Những câu chuyện của ông không quá lớn lao nhưng lại gợi lại những ký ức mà nhiều người tưởng như đã quên.
2. NGƯỜI ĐƯA NHỮNG KÝ ỨC TUỔI THƠ TRỞ LẠI
Một trong những tác phẩm nổi tiếng của Nguyễn Nhật Ánh là “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”, xuất bản lần đầu năm 2008. Tác phẩm kể về thế giới tuổi thơ của bốn người bạn với những trò chơi, suy nghĩ và cách nhìn cuộc sống rất hồn nhiên.
Trong tác phẩm, ông viết:
“Có những ngày buồn chán đến mức tôi thấy cuộc sống chẳng có gì mới mẻ để khám phá.”
— Nguyễn Nhật Ánh, Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
Qua lời kể của những đứa trẻ, nhà văn cho thấy thế giới tuổi thơ vừa ngây thơ vừa đầy trí tưởng tượng. Trẻ em có cách nhìn thế giới rất khác người lớn, đôi khi chính sự khác biệt ấy lại tạo nên những điều thú vị.
Không chỉ Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, những tác phẩm như Kính vạn hoa, Mắt biếc, Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh cũng khai thác những tình cảm rất gần gũi với tuổi trẻ.
3. NGƯỜI GIỮ LẠI NHỮNG ĐIỀU ĐẸP CỦA TUỔI TRẺ
Điều đặc biệt trong văn Nguyễn Nhật Ánh là ông không chỉ viết cho trẻ em. Những tác phẩm của ông còn khiến người trưởng thành nhớ lại một thời mình từng hồn nhiên, từng có những người bạn thân và từng tin rằng thế giới rất rộng lớn.
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ từng được tái bản nhiều lần và được dịch sang nhiều ngôn ngữ; tác phẩm cũng giúp Nguyễn Nhật Ánh nhận Giải thưởng Văn học ASEAN (S.E.A. Write Award) năm 2010.
Từ những câu chuyện giản dị, ông nhắc người đọc biết trân trọng những điều tưởng như rất nhỏ: một người bạn, một mái trường, một buổi chiều chơi đùa hay một ký ức đã xa.
Đối với người trẻ, những trang văn của Nguyễn Nhật Ánh cũng gợi ra một bài học rằng trưởng thành không có nghĩa là phải quên đi đứa trẻ trong chính mình.
Nguyễn Nhật Ánh đã dành nhiều năm viết về tuổi thơ, nhưng điều ông giữ lại không chỉ là những câu chuyện dành cho trẻ nhỏ. Đó còn là một chiếc cầu nối người đọc với những ký ức trong trẻo của chính mình, để dù đã trưởng thành, chúng ta vẫn có thể nhớ mình từng hồn nhiên và yêu cuộc sống như thế nào.



