Nguyễn Nữ Tường Vân (2)
BÊN DÒNG THẠCH HÃN – KÝ ỨC MÙA HÈ 1972
Quảng Trị – mảnh đất miền Trung đầy nắng gió – từng là chiến trường ác liệt nhất trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Nhắc đến Quảng Trị, người ta không thể quên Thành cổ Quảng Trị và dòng Sông Thạch Hãn – nơi ghi dấu 81 ngày đêm khói lửa mùa hè năm 1972.Nhân chứng của câu chuyện là ông Trần Văn Hùng (sinh năm 1953, quê Triệu Phong, Quảng Trị). Năm 1972, khi vừa tròn 19 tuổi, ông tham gia lực lượng dân quân địa phương, làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, đạn dược và đưa thương binh vượt sông vào ban đêm. Ông kể rằng suốt những tháng hè năm ấy, bầu trời Quảng Trị gần như không có một ngày yên tĩnh. Bom đạn dội xuống liên hồi, đất đá bị cày xới, cây cối cháy đen.Ban ngày, ông cùng đồng đội ẩn mình trong giao thông hào quanh Thành cổ. Ban đêm, khi pháo tạm ngớt, họ tranh thủ chèo thuyền vượt sông Thạch Hãn. Có những chuyến đi chỉ cách bờ vài chục mét nhưng phải mất hàng giờ vì pháo sáng chiếu rực cả khúc sông. Ông Hùng nhớ nhất một đêm mưa tháng Tám. Thuyền của ông chở ba thương binh nặng. Khi gần đến bờ, một loạt pháo rơi phía sau, sóng nước dội mạnh khiến thuyền chao đảo. Một đồng đội của ông đã hy sinh trong chuyến quay lại đón người khác.Ông nghẹn ngào kể: “Chúng tôi lúc ấy còn rất trẻ, nhiều người chưa kịp yêu, chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân.” Nhưng giữa bom đạn, không ai nghĩ đến sợ hãi. Điều duy nhất họ nghĩ đến là giữ vững từng tấc đất của quê hương.Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông Hùng trở về quê hương với hai bàn tay trắng. Ruộng đồng còn đầy hố bom, nhiều nơi vẫn còn bom mìn chưa nổ. Ông cùng bà con khai hoang, dựng lại nhà cửa trên nền đất cũ. Cuộc sống những năm đầu hòa bình vô cùng gian khó, nhưng ai cũng tin rằng tương lai sẽ tốt đẹp hơn.Giờ đây, ở tuổi ngoài bảy mươi, ông Hùng vẫn thường ra bờ sông Thạch Hãn vào mỗi dịp tháng Bảy để thắp hương tưởng niệm những người đã ngã xuống. Ông bảo với con cháu rằng: “Hòa bình không tự nhiên mà có. Phải biết trân trọng từng ngày được sống trong yên bình.”Hôm nay, Thành cổ Quảng Trị đã trở thành địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Dòng sông Thạch Hãn vẫn chảy hiền hòa giữa đôi bờ xanh mát. Nhưng trong ký ức của những người như ông Trần Văn Hùng, nơi đây mãi mãi là biểu tượng của sự hy sinh, lòng yêu nước và ý chí kiên cường của con người Quảng Trị.Câu chuyện của ông không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là một phần của lịch sử dân tộc – nhắc nhở chúng ta biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.


