Nguyễn Nữ Tường Vân (9)
KHÚC HÁT GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN
Quảng Trị không chỉ là mảnh đất của những dòng sông lịch sử và cây cầu chia cắt, mà còn là nơi in dấu những con đường huyền thoại trong kháng chiến. Trên dãy Trường Sơn hùng vĩ, tuyến vận tải chiến lược – Đường Trường Sơn – đã trở thành mạch máu nối hậu phương với tiền tuyến. Biết bao thanh niên Quảng Trị đã gửi tuổi trẻ của mình nơi rừng sâu núi thẳm.
Nhân chứng của câu chuyện là bà Nguyễn Thị Thu Hà (sinh năm 1951, quê Hướng Hóa, Quảng Trị). Năm 1969, khi vừa tròn 18 tuổi, bà tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom trên tuyến Trường Sơn. Bà kể rằng những ngày ấy, rừng Trường Sơn không chỉ có mưa rừng xối xả mà còn có bom đạn rải xuống bất cứ lúc nào.Công việc của bà và đồng đội là san lấp hố bom ngay sau khi máy bay vừa rời đi, để những đoàn xe chở lương thực, vũ khí kịp thời ra tiền tuyến. Có những đêm, ánh đèn xe nối dài giữa núi rừng, còn các cô gái thanh niên xung phong vừa làm việc vừa hát vang để át đi nỗi sợ. Bà Hà nhớ mãi một lần đơn vị đang lấp đường thì bom bất ngờ dội xuống. Một người bạn thân của bà đã hy sinh khi tuổi đời chưa đầy hai mươi.“Chúng tôi khóc rất nhiều, nhưng sáng hôm sau vẫn phải tiếp tục làm đường,” bà nghẹn ngào kể lại. Bởi với họ, con đường không chỉ là đất đá, mà là niềm hy vọng cho ngày thống nhất đất nước.Sau năm 1975, bà Hà trở về quê hương Hướng Hóa. Vùng đất khi ấy còn nhiều dấu tích chiến tranh, bom mìn vẫn rình rập. Bà cùng gia đình khai hoang ruộng rẫy, trồng sắn, trồng lúa để gây dựng lại cuộc sống. Những năm đầu vô cùng gian khó, nhưng bà luôn tin rằng sự hy sinh của đồng đội không hề vô nghĩa.Ngày nay, khi trở lại những đoạn đường Trường Sơn năm xưa, bà Hà thấy lòng mình vừa tự hào vừa xúc động. Con đường đất đỏ đầy hố bom ngày nào giờ đã thành quốc lộ rộng rãi. Xe cộ qua lại tấp nập, trẻ em đến trường trong tiếng cười rộn rã.Ở tuổi ngoài bảy mươi, bà vẫn thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng tuổi trẻ giữa rừng Trường Sơn. Bà nói: “Tuổi trẻ của chúng tôi gắn với bom đạn, nhưng cũng gắn với tình đồng đội và niềm tin vào hòa bình. Các con hôm nay phải biết trân trọng cuộc sống yên bình này.”Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Thu Hà là một mảnh ghép trong bức tranh lớn của lịch sử Quảng Trị. Từ rừng sâu Trường Sơn năm ấy, khúc hát của tuổi trẻ vẫn vang vọng đến hôm nay – như lời nhắc nhở về lòng dũng cảm, sự hy sinh và khát vọng hòa bình của con người trên mảnh đất anh hùng.



