Bài viết

NGUYỄN PHAN VINH – HUYỀN THOẠI TÀU VÀ LỜI THỀ DƯỚI ĐÁY BIỂN NINH VÂN

Đà Nẵng14/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu đường Hồ Chí Minh trên đại ngàn Trường Sơn là mạch máu chảy dọc sống lưng Tổ quốc, thì đường Hồ Chí Minh trên biển là con đường của những cảm tử quân trên sóng nước. Giữa những năm tháng miền Nam cần vũ khí chi viện để phá tan các chiến dịch của Mỹ, những "con tàu không số" đã ra đời như một huyền thoại. Và trong những huyền thoại đó, câu chuyện về Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh cùng con tàu 235 tại vùng biển Ninh Vân (Khánh Hòa) đã trở thành một bản tráng ca bi tráng nhất của Hải quân Nhân dân Việt Nam.

Nguyễn Phan Vinh, người con của vùng đất Điện Bàn, Quảng Nam, mang trong mình dòng máu của những người lính biển kiên trung. Đêm 29 tháng 2 năm 1968, trong không khí sục sôi của cuộc Tổng tiến công Xuân Mậu Thân, tàu 235 do anh chỉ huy chở hàng chục tấn vũ khí lặng lẽ vượt qua sự phong tỏa gắt gao của Hạm đội 7 Hoa Kỳ để tiến vào bến Ninh Vân. Đây là một chuyến đi cảm tử, bởi kẻ thù đã giăng ra một mạng lưới radar và tàu tuần tiễu dày đặc khắp các vùng duyên hải miền Trung.

Khi tàu vào gần đến bờ, do một sự cố kỹ thuật và sự phát hiện từ phía địch, tàu 235 bị bao vây bởi 7 tàu chiến hiện đại của hải quân Mỹ và chính quyền Sài Gòn. Pháo sáng rực rỡ cả một vùng biển, đạn pháo bắn xối xả làm mặt nước Ninh Vân sôi sục. Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh đứng trên đài chỉ huy, đôi mắt bình tĩnh nhìn qua màn khói lửa. Anh biết rằng không còn con đường lui. Anh ra lệnh cho toàn bộ thủy thủ đoàn chuẩn bị tư thế chiến đấu cuối cùng: "Vũ khí của ta không được để rơi vào tay giặc, tàu của ta phải hóa thành pháo đài!".

Trận hải chiến không cân sức diễn ra giữa một con tàu vận tải vỏ sắt nhỏ bé và một đội hạm đội hùng hậu. Tàu 235 vừa đánh trả quyết liệt, vừa lách qua các làn đạn để tiến sát vào bờ nhằm giấu hàng. Khi tàu bị trúng đạn nặng, không còn khả năng di chuyển, Phan Vinh ra lệnh cho các chiến sĩ rời tàu vào bờ, còn mình cùng người thợ máy trung thành ở lại để kích nổ khối thuốc nổ hủy tàu. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cột lửa cao hàng chục mét trùm lên mặt biển, tàu 235 đã tan vào dòng nước xanh, nhưng tinh thần của nó đã kịp chuyển lên bờ qua những kiện hàng vũ khí quý giá.

Lên đến bờ, Nguyễn Phan Vinh cùng các đồng đội vẫn không ngừng chiến đấu. Họ dùng súng bộ binh đánh trả quân địch đang đổ bộ hòng bắt sống các chiến sĩ tàu không số. Giữa rừng già Ninh Vân, Phan Vinh đã một mình chặn hậu cho đồng đội rút lui, tiêu diệt nhiều tên địch trước khi anh trúng đạn hy sinh. Sự ra đi của anh lẫm liệt như một vị tướng giữa chiến trường. Sau này, tên anh đã được đặt cho một hòn đảo thuộc quần đảo Trường Sa – đảo Phan Vinh. Anh không mất đi, anh chỉ chuyển từ con tàu không số sang một "con tàu đá" vĩnh cửu, đứng đó giữa trùng khơi để canh giữ chủ quyền của dân tộc, như một lời thề nguyền mãi mãi gắn bó với biển mẹ thiêng liêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN PHAN VINH – HUYỀN THOẠI TÀU VÀ LỜI THỀ DƯỚI ĐÁY BIỂN NINH VÂN | Câu chuyện thời hoa lửa