Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN PHAN VINH – VỊ THUYỀN TRƯỞNG HÓA THÂN VÀO SÓNG BIỂN TỔ QUỐC

Đà Nẵng22/08/2026Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN (Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

*LỜI NÓI ĐẦU

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện được viết nên trong thời hoa lửa vẫn còn nguyên sức lay động đối với mỗi thế hệ người Việt Nam hôm nay. Là một sinh viên đại học, được học tập trong hòa bình, em đến với lịch sử không chỉ bằng tri thức sách vở mà còn bằng nhu cầu lắng nghe, thấu hiểu và đối thoại với quá khứ. Cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa” chính là cơ hội để em nhìn lại những con người đã làm nên lịch sử bằng cả cuộc đời và sự hy sinh thầm lặng của mình.

Bài viết này xoay quanh anh hùng Nguyễn Phan Vinh – người thuyền trưởng huyền thoại của con tàu Không số mang số hiệu 235 trên tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển. Qua câu chuyện về sự dũng cảm phi thường và quyết định hy sinh anh dũng để bảo vệ bí mật con đường chi viện chiến lược, em mong muốn không chỉ kể lại một sự kiện bi tráng, mà còn khắc họa vẻ đẹp kiêu hùng của những người lính Hải quân nhân dân Việt Nam. Từ đó, em muốn gửi gắm những suy ngẫm cá nhân về lòng biết ơn, sức sống mãnh liệt và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay trước biển trời quê hương.


I. Từ dải đất Quảng Nam đến tình yêu biển cả thiết tha

Sinh ra và lớn lên tại xã Điện Nam, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam – một vùng quê giàu truyền thống cách mạng nhưng cũng chịu nhiều đau thương dưới gót giày xâm lược, Nguyễn Phan Vinh sớm mang trong mình lòng yêu nước sâu sắc. Không chọn cách chùn bước trước nghèo khó và sự kìm kẹp của kẻ thù, chàng thanh niên miền Trung đã sớm giác ngộ và đi theo con đường cách mạng, mang theo khát vọng giải phóng quê hương.

Khác với những vị tướng lĩnh dạn dày sương gió, ở Nguyễn Phan Vinh toát lên vẻ thư sinh, điềm đạm nhưng ẩn chứa một ý chí sắc bén. Tình yêu Tổ quốc trong ông hòa quyện cùng tình yêu biển cả. Ông hiểu rằng, để đánh bại những kẻ thù có sức mạnh vật chất khổng lồ, chỉ có lòng dũng cảm thôi là chưa đủ, mà còn cần đến trí tuệ, sự mưu lược và một trái tim sẵn sàng hiến dâng. Tố chất ấy đã đưa ông đến với lực lượng Hải quân nhân dân Việt Nam, và sau đó là một nhiệm vụ tuyệt mật sẽ làm thay đổi vĩnh viễn cuộc đời ông.


II. Khi non sông cất tiếng gọi: Huyền thoại Đường Hồ Chí Minh trên biển

Để chi viện vũ khí, đạn dược cho chiến trường miền Nam, Trung ương Đảng đã quyết định mở tuyến đường vận tải chiến lược trên Biển Đông – Đường Hồ Chí Minh trên biển, với lực lượng nòng cốt là Đoàn 125 (Đoàn tàu Không số). Đó là những con tàu nhỏ bé, ngụy trang dưới hình thức tàu cá, phải xuyên qua mạng lưới radar dày đặc và sự bủa vây của Hạm đội 7 Mỹ cùng hải quân Việt Nam Cộng hòa.

Nguyễn Phan Vinh được giao trọng trách làm thuyền trưởng Tàu 235. Nhận nhiệm vụ, ông ý thức rất rõ rằng mỗi chuyến vươn khơi là một lần đối mặt với tử thần, là "đi không dấu, về không hình". Chẳng có những lời thề đao to búa lớn, ông và những thủy thủ đoàn chỉ lặng lẽ chuẩn bị, học cách ghi nhớ từng chòm sao, từng luồng lạch, và rèn luyện một tinh thần kỷ luật thép. Tiếng gọi của miền Nam ruột thịt đã trở thành kim chỉ nam dẫn lối cho con tàu rẽ sóng ra khơi.


III. Những năm tháng lửa thử vàng: Chuyến tàu định mệnh mang số hiệu 235

Cuối tháng 2 năm 1968, trong không khí khẩn trương của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, Tàu 235 do thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh chỉ huy nhận lệnh chở hơn 14 tấn vũ khí và đạn dược chi viện cho chiến trường khu V, điểm đến là vùng biển Hòn Hèo (Khánh Hòa). Đây là một chuyến đi vô cùng bão táp, bởi sau sự kiện Vũng Rô, địch đã phong tỏa gắt gao toàn bộ bờ biển miền Trung.

Đêm mùng 1 tháng 3 năm 1968, khi Tàu 235 vừa lọt vào vùng biển Nha Trang, chúng ta đã bị hệ thống radar của địch phát hiện. Ngay lập tức, địch huy động một biên đội gồm 7 tàu chiến lớn nhỏ, kết hợp cùng máy bay trực thăng yểm trợ, tạo thành một gọng kìm khép kín quyết bắt sống con tàu của ta. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Nguyễn Phan Vinh vẫn vô cùng bình tĩnh. Ông mưu trí điều khiển tàu luồn lách qua đội hình địch, thả khói mù, vọt lên với tốc độ cao nhất để ép sát bờ Hòn Hèo, tranh thủ từng giây thả vũ khí xuống nước cho du kích địa phương trục vớt sau.


IV. Khoảnh khắc bất tử: Tự nổ tung để giữ vững lời thề

Khi hàng hóa đã được thả xuống an toàn, vòng vây của kẻ thù ngày càng siết chặt. Tàu 235 trúng đạn bốc cháy, nhiều chiến sĩ bị thương và hy sinh. Nhận thấy không thể đưa tàu thoát khỏi vòng vây, và để bảo vệ bí mật tuyệt đối của tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển, Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh quyết định điểm hỏa khối thuốc nổ hủy tàu. Ông lệnh cho anh em thương binh rời tàu bơi vào bờ trước, còn mình và thợ máy Ngô Văn Thứ ở lại trực tiếp thiết lập kíp nổ.

Một tiếng nổ chấn động cả vùng biển Hòn Hèo rạng sáng ngày 1/3. Cột nước cao bốc lên không trung, Tàu 235 vỡ vụn, mang theo sự bàng hoàng và khiếp sợ của quân thù. Nhưng trận chiến chưa dừng lại ở đó. Bơi được vào bờ, Nguyễn Phan Vinh và Ngô Văn Thứ tiếp tục dùng súng bộ binh chiến đấu cầm chân địch trên núi Hòn Hèo để bảo vệ cho đồng đội rút lui an toàn. Hai ông đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng và anh dũng hy sinh giữa vòng vây của hàng trăm lính thủy đánh bộ địch. Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh ngã xuống ở tuổi 35, độ tuổi sung mãn nhất của đời người.


V. Ánh nhìn của người ở lại: Ngọn đuốc sáng giữa đêm đen khơi xa

Tiếng nổ xé toạc màn đêm của Tàu 235 không chỉ là dấu chấm hết cho một con tàu, mà là sự bùng nổ của lòng quả cảm. Kẻ thù vớt được những mảnh vỡ của tàu nhưng mãi mãi không thể hiểu nổi thứ sức mạnh kỳ lạ nào đã khiến những người lính Việt Nam thà tan xương nát thịt chứ quyết không chịu đầu hàng. Chúng phải cúi đầu nể phục trước dũng khí của một vị thuyền trưởng nhỏ bé.

Với những người đồng đội còn sống sót và nhân dân vùng biển Khánh Hòa, Nguyễn Phan Vinh đã trở thành một ngọn đuốc sáng. Sự hy sinh của ông đã đổi lấy hàng chục tấn vũ khí an toàn đến tay quân dân khu V, góp phần làm nên những chiến thắng oanh liệt sau đó. Mỗi lần nhắc về ông, ánh mắt những cựu binh Tàu Không số lại rưng rưng niềm tự hào xen lẫn nỗi xót xa khôn tả.


VI. Từ một vị thuyền trưởng đến biểu tượng anh hùng biển đảo

Hành động hủy tàu và anh dũng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng của Nguyễn Phan Vinh là minh chứng chói lọi nhất cho tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của Hải quân nhân dân Việt Nam. Năm 1970, liệt sĩ Nguyễn Phan Vinh được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Ông trở thành biểu tượng đại diện cho một thế hệ những người lính đi biển không số, không tên, vượt muôn trùng sóng gió để nối liền huyết mạch Bắc – Nam.


VII. Dư âm lịch sử: Tên anh hóa thành hòn đảo tiền tiêu

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, xác Tàu 235 vẫn nằm yên dưới lòng biển Hòn Hèo, nhưng tên tuổi của thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh đã vĩnh viễn được tạc vào không gian lịch sử. Để tri ân và ghi nhớ công lao của người anh hùng, năm 1978, một hòn đảo thuộc quần đảo Trường Sa thiêng liêng của Tổ quốc đã được vinh dự mang tên ông – đảo Phan Vinh.

Ngày nay, đảo Phan Vinh là một trong những tiền đồn vững chắc bảo vệ chủ quyền biển đảo của Việt Nam. Mỗi lớp sóng vỗ vào bãi san hô quanh đảo như đang thì thầm kể lại câu chuyện về người thuyền trưởng dũng cảm năm xưa. Khúc tráng ca Hòn Hèo đã trở thành một phần của bản hùng ca Trường Sa, nhắc nhở thế hệ sau về cái giá của hòa bình và độc lập.


VIII. Sóng biển ru anh, Tổ quốc vươn khơi

Sự hy sinh của Nguyễn Phan Vinh là một chiến công được ghi bằng máu thịt, bằng sự lựa chọn kiên quyết giữa cái sống và cái chết vì lợi ích tối thượng của dân tộc. Ông đã hóa thân vào sóng nước, để biển cả hôm nay được vỗ những nhịp bình yên. Câu chuyện về Tàu 235 không chỉ là một trang sử bi tráng, mà còn là lời thề thiêng liêng về ý thức bảo vệ chủ quyền quốc gia trên biển.

Với tư cách là sinh viên thiết kế đang nỗ lực rèn luyện qua từng đồ án, khi viết về vị thuyền trưởng anh hùng này, em nhận ra sự cống hiến không cứ phải là điều đao to búa lớn. Khát vọng bảo vệ Tổ quốc có thể được chuyển hóa thành khát vọng cống hiến trí tuệ, sức trẻ vào công cuộc xây dựng đất nước hiện tại. Chúng ta có thể không phải đối mặt với súng đạn kẻ thù, nhưng trách nhiệm gìn giữ sự vẹn toàn của biển đảo quê hương và phát triển đất nước vững mạnh luôn là ngọn lửa cần được thắp sáng mãi trong tâm hồn mỗi người trẻ Việt Nam. Tên của ông – Phan Vinh – sẽ còn vang mãi như tiếng gọi thôi thúc những thế hệ hôm nay vươn ra biển lớn.


[image]        [image]

Anh hùng Nguyễn Phan Vinh    Đảo Phan Vinh thuộc quần đảo Trường Sa


*NGUỒN TÀI LIỆU:

  • Báo Hải quân Việt Nam: "Khúc tráng ca Hòn Hèo và Anh hùng Nguyễn Phan Vinh".

  • Báo Quân đội nhân dân: "Huyền thoại Tàu không số 235".

  • Bách khoa toàn thư mở Wikipedia: Nguyễn Phan Vinh.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn