NGUYỄN PHONG SẮC – NGƯỜI CHIẾN SĨ CÁCH MẠNG KIÊN TRUNG, TRỌN ĐỜI VÌ ĐỘC LẬP DÂN TỘC
Nguyễn Phong Sắc là nhà hoạt động cách mạng tiền bối, một trong những cán bộ lãnh đạo phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh, đã cống hiến tuổi trẻ cho sự nghiệp cách mạng và anh dũng hy sinh năm 1931 khi mới 29 tuổi.

Trong lịch sử cách mạng Việt Nam những năm đầu thế kỷ XX, có một thế hệ thanh niên đã rời bỏ con đường sống bình yên để dấn thân vào một hành trình đầy gian khổ, hiểm nguy. Họ sinh ra khi đất nước đang chìm trong ách thống trị của thực dân, chứng kiến đồng bào phải sống trong cảnh mất nước, và từ những trăn trở về vận mệnh dân tộc đã tìm đến con đường cách mạng. Nguyễn Phong Sắc là một trong những người tiêu biểu của thế hệ ấy. Cuộc đời của ông tuy ngắn ngủi nhưng gắn với những bước phát triển quan trọng của phong trào cách mạng Việt Nam, đặc biệt là quá trình truyền bá tư tưởng cách mạng, xây dựng tổ chức và lãnh đạo phong trào ở Trung Kỳ.
Nguyễn Phong Sắc tên thật là Nguyễn Văn Sắc, sinh năm 1902 tại Hà Nội, trong một gia đình có truyền thống yêu nước và chịu ảnh hưởng của tư tưởng tiến bộ. Sinh ra ở một trung tâm chính trị, văn hóa lớn của đất nước, ông sớm có điều kiện tiếp xúc với những biến động của xã hội đương thời.
Đầu thế kỷ XX, Hà Nội là nơi chứng kiến nhiều chuyển biến sâu sắc. Bên ngoài, bộ máy cai trị của thực dân Pháp ngày càng được củng cố. Bên trong, những phong trào yêu nước liên tiếp xuất hiện. Những nhà yêu nước thuộc các thế hệ khác nhau tìm kiếm nhiều con đường để giành lại độc lập. Có người chủ trương dùng giáo dục để nâng cao dân trí. Có người tìm cách dựa vào ngoại viện. Có người tổ chức khởi nghĩa vũ trang. Nhưng phần lớn những phong trào ấy vẫn chưa tìm được một con đường có khả năng tập hợp rộng rãi quần chúng và tạo thành một lực lượng cách mạng thống nhất.
Trong bối cảnh đó, lớp thanh niên Việt Nam bắt đầu đặt ra những câu hỏi mới.
Tại sao những cuộc đấu tranh trước đó chưa thành công?
Muốn giải phóng dân tộc thì phải làm gì?
Lực lượng nào có thể tạo nên sức mạnh quyết định?
Nguyễn Phong Sắc cũng không đứng ngoài những trăn trở ấy.
Ông từng học tại Trường Bưởi, một trong những trường học có tiếng ở Hà Nội lúc bấy giờ. Trong quá trình học tập, ông có điều kiện tiếp xúc với nhiều tư tưởng mới và nhận thức ngày càng rõ hơn về tình cảnh đất nước.
Không chỉ là một thanh niên có học thức, Nguyễn Phong Sắc còn sớm thể hiện tinh thần yêu nước và ý thức trách nhiệm đối với xã hội. Ông không muốn cuộc đời mình chỉ dừng lại ở việc học hành hay tìm kiếm một vị trí ổn định trong xã hội thuộc địa.
Con đường phía trước của ông dần được xác định.
Đó là con đường hoạt động cách mạng.
Những năm 1920 là thời kỳ phong trào yêu nước Việt Nam có nhiều chuyển biến quan trọng. Sau Chiến tranh thế giới thứ nhất, những tư tưởng cách mạng mới từ bên ngoài bắt đầu được truyền bá vào Việt Nam. Trong đó, ảnh hưởng của Nguyễn Ái Quốc ngày càng rõ nét.
Nguyễn Ái Quốc đã tìm thấy ở chủ nghĩa Mác – Lênin một con đường mới cho cách mạng Việt Nam, đồng thời tích cực truyền bá những tư tưởng ấy đến những người yêu nước trong nước.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Nguyễn Phong Sắc sớm tiếp cận với phong trào cách mạng mới.
Ông tham gia Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên và nhanh chóng trở thành một trong những cán bộ tích cực của tổ chức này.
Đây là bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời ông.
Từ một thanh niên yêu nước, Nguyễn Phong Sắc bắt đầu được rèn luyện trong môi trường hoạt động cách mạng có tổ chức.
Ông tham gia tuyên truyền, vận động quần chúng, xây dựng cơ sở và truyền bá những tư tưởng mới.
Công việc ấy không hề dễ dàng.
Trong xã hội thuộc địa, mọi hoạt động nhằm tập hợp quần chúng và chống lại chế độ cai trị đều có thể bị chính quyền thực dân theo dõi và đàn áp. Những người hoạt động cách mạng phải giữ bí mật, thay đổi địa điểm, duy trì liên lạc trong điều kiện khó khăn và luôn phải đối mặt với nguy cơ bị bắt.
Nguyễn Phong Sắc hiểu rõ những nguy hiểm đó.
Nhưng ông không lùi bước.
Càng hoạt động, ông càng nhận thức sâu sắc rằng muốn cách mạng thành công phải dựa vào quần chúng nhân dân.
Những người công nhân, nông dân và người lao động phải được giác ngộ.
Những cơ sở cách mạng phải được xây dựng từ địa phương.
Những cán bộ cách mạng phải có bản lĩnh và năng lực tổ chức.
Và phong trào phải được liên kết thành một lực lượng thống nhất.
Đó chính là quá trình mà Nguyễn Phong Sắc từng bước tham gia.
Năm 1929, tình hình phong trào cách mạng Việt Nam có những chuyển biến mạnh mẽ. Yêu cầu thành lập một chính đảng cộng sản ngày càng trở nên cấp thiết.
Tại Việt Nam xuất hiện ba tổ chức cộng sản hoạt động riêng rẽ.
Trong bối cảnh ấy, Nguyễn Phong Sắc là một trong những cán bộ tích cực của Đông Dương Cộng sản Đảng.
Ông được giao nhiệm vụ hoạt động tại Trung Kỳ, một địa bàn có phong trào yêu nước và đấu tranh của quần chúng rất mạnh mẽ.
Đây là một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng.
Trung Kỳ có nhiều vùng nông thôn rộng lớn, đời sống nhân dân còn nhiều khó khăn, nhưng truyền thống đấu tranh rất mạnh. Nghệ An, Hà Tĩnh và nhiều địa phương khác đã từng xuất hiện những phong trào yêu nước lớn.
Nguyễn Phong Sắc nhận nhiệm vụ và nhanh chóng bắt tay vào xây dựng cơ sở.
Ông đi nhiều nơi.
Gặp gỡ những người có tinh thần yêu nước.
Tuyên truyền tư tưởng cách mạng.
Xây dựng tổ chức.
Kết nối các cơ sở.
Đào tạo cán bộ.
Những công việc ấy tạo nên nền móng cho sự phát triển của phong trào cộng sản ở Trung Kỳ.
Đầu năm 1930, Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời dưới sự chủ trì của Nguyễn Ái Quốc.
Sự kiện này đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong lịch sử cách mạng Việt Nam.
Các tổ chức cộng sản được thống nhất thành một chính đảng.
Một lực lượng lãnh đạo thống nhất được hình thành.
Nguyễn Phong Sắc trở thành một trong những cán bộ chủ chốt của Đảng trong giai đoạn đầu.
Ông được phân công tham gia lãnh đạo Xứ ủy Trung Kỳ.
Trong thời gian này, ông có vai trò quan trọng trong việc xây dựng và củng cố tổ chức Đảng ở các tỉnh miền Trung.
Đây là thời kỳ vô cùng khó khăn.
Chính quyền thực dân Pháp nhanh chóng phát hiện sự phát triển của phong trào cộng sản và tiến hành đàn áp mạnh mẽ.
Những cuộc bắt bớ diễn ra ở nhiều nơi.
Các cơ sở cách mạng bị lùng sục.
Nhiều cán bộ bị bắt.
Nhưng càng đàn áp, phong trào càng lan rộng.
Nguyễn Phong Sắc hoạt động trong hoàn cảnh ấy.
Ông thường xuyên phải di chuyển, thay đổi địa điểm, giữ bí mật về thân phận và duy trì liên lạc với các cơ sở.
Điều kiện làm việc thiếu thốn.
Nguy hiểm luôn ở phía trước.
Nhưng ông vẫn kiên trì.
Một trong những dấu ấn nổi bật nhất gắn với thời kỳ Nguyễn Phong Sắc hoạt động ở Trung Kỳ là sự phát triển của phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh năm 1930 – 1931.
Sau khi Đảng ra đời, phong trào đấu tranh của công nhân và nông dân tại Nghệ An, Hà Tĩnh nhanh chóng phát triển mạnh.
Nhiều cuộc biểu tình lớn diễn ra.
Nhân dân đấu tranh đòi giảm sưu, giảm thuế, cải thiện đời sống và chống áp bức.
Phong trào phát triển đến mức ở nhiều địa phương, bộ máy chính quyền thực dân và phong kiến ở cơ sở bị tê liệt hoặc tan rã.
Các tổ chức cách mạng đứng ra quản lý một số công việc của địa phương.
Những hình thức chính quyền cách mạng sơ khai được hình thành.
Đó chính là Xô viết Nghệ Tĩnh.
Trong quá trình ấy, Nguyễn Phong Sắc là một trong những cán bộ lãnh đạo quan trọng của phong trào ở Trung Kỳ.
Ông cùng các đồng chí tổ chức xây dựng cơ sở Đảng, tuyên truyền và vận động quần chúng, góp phần đưa phong trào phát triển rộng khắp.
Điều đặc biệt của phong trào Nghệ Tĩnh là sức mạnh của quần chúng.
Hàng vạn công nhân và nông dân đã tham gia đấu tranh.
Nhiều làng xã trở thành những địa bàn cách mạng mạnh.
Tinh thần đấu tranh lan rộng từ địa phương này sang địa phương khác.
Nhưng chính sự phát triển mạnh mẽ ấy cũng khiến chính quyền thực dân phản ứng dữ dội.
Quân đội và bộ máy đàn áp được huy động.
Nhiều cuộc biểu tình của nhân dân bị đàn áp.
Nhiều cán bộ và quần chúng bị bắt.
Phong trào cách mạng bước vào thời kỳ thử thách khốc liệt.
Nguyễn Phong Sắc vẫn tiếp tục hoạt động.
Ông hiểu rằng một phong trào lớn không thể tránh khỏi những tổn thất.
Điều quan trọng là phải giữ được tổ chức, giữ được niềm tin và bảo toàn lực lượng.
Nhưng trong điều kiện chính quyền thực dân tăng cường truy bắt, những người lãnh đạo phong trào phải đối mặt với nguy hiểm ngày càng lớn.
Nguyễn Phong Sắc bị theo dõi và truy lùng.
Cuối năm 1930, ông bị bắt.
Đối với một người cán bộ cách mạng, việc bị bắt là một thử thách vô cùng khắc nghiệt.
Chính quyền thực dân muốn khai thác thông tin về tổ chức, cơ sở và đồng chí của ông.
Nhưng Nguyễn Phong Sắc vẫn giữ vững khí tiết.
Ông không khuất phục.
Không phản bội đồng chí.
Không từ bỏ lý tưởng.
Cuộc đấu tranh của ông lúc này không còn diễn ra ngoài đường phố hay trong những cuộc họp bí mật.
Nó diễn ra trong chính bản thân người chiến sĩ.
Đó là cuộc đấu tranh để giữ vững niềm tin trước sự đàn áp.
Nguyễn Phong Sắc đã giữ trọn khí tiết của một người cộng sản.
Ngày 26 tháng 5 năm 1931, ông bị chính quyền thực dân xử bắn tại Nghệ An.
Ông ra đi khi mới 29 tuổi.
Một cuộc đời quá ngắn.
Nhưng trong 29 năm ấy, ông đã sống những năm tháng có ý nghĩa đặc biệt đối với lịch sử dân tộc.
Ông bước vào con đường cách mạng khi còn rất trẻ.
Tham gia truyền bá tư tưởng cách mạng.
Góp phần xây dựng tổ chức.
Tham gia thành lập và củng cố Đảng.
Hoạt động tại Trung Kỳ.
Góp phần lãnh đạo phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh.
Và cuối cùng hy sinh trước sự đàn áp của thực dân.
Cái chết của Nguyễn Phong Sắc không thể dập tắt phong trào.
Ngược lại, sự hy sinh của ông trở thành một phần của lịch sử đấu tranh cách mạng Việt Nam.
Tên tuổi của ông được những người đồng chí và nhân dân ghi nhớ.
Nhưng điều đáng quý nhất trong câu chuyện về Nguyễn Phong Sắc không chỉ nằm ở thời điểm ông hy sinh.
Đó là cả quá trình ông đã sống.
Ông sinh ra trong một gia đình có điều kiện học tập.
Ông có thể lựa chọn một cuộc sống tương đối ổn định.
Nhưng ông đã chọn con đường khó khăn hơn.
Ông chọn đứng về phía những người đang chịu áp bức.
Ông chọn hoạt động trong bí mật.
Ông chọn đi đến những địa phương mà phong trào đang gặp khó khăn.
Ông chọn gánh vác nhiệm vụ khi biết rằng phía trước có thể là tù đày và hy sinh.
Đó chính là phẩm chất của một người chiến sĩ cách mạng.
Nguyễn Phong Sắc thuộc thế hệ những người cộng sản đầu tiên của Việt Nam.
Họ không có nhiều kinh nghiệm.
Tổ chức còn non trẻ.
Điều kiện hoạt động vô cùng khó khăn.
Nhưng họ có một niềm tin mạnh mẽ.
Niềm tin rằng dân tộc Việt Nam có thể giành lại độc lập.
Niềm tin rằng nhân dân có thể trở thành lực lượng quyết định của cách mạng.
Niềm tin rằng những người lao động có thể đứng lên làm chủ cuộc sống.
Và niềm tin ấy đã giúp họ vượt qua những thử thách khắc nghiệt nhất.
Nhìn vào cuộc đời Nguyễn Phong Sắc, có thể thấy rõ vai trò của công tác xây dựng tổ chức trong cách mạng.
Một cuộc biểu tình có thể diễn ra trong một ngày.
Một trận chiến có thể kết thúc sau vài giờ.
Nhưng để xây dựng một phong trào, cần nhiều năm tháng.
Cần những người âm thầm đi từng địa phương.
Cần những người tuyên truyền cho từng nhóm quần chúng.
Cần những cán bộ biết tổ chức và đào tạo lực lượng.
Cần những người sẵn sàng chịu đựng nguy hiểm để giữ liên lạc giữa các cơ sở.
Nguyễn Phong Sắc đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho những công việc ấy.
Ông là một trong những người đặt những viên gạch đầu tiên cho sự phát triển của tổ chức Đảng ở Trung Kỳ.
Đặc biệt, sự phát triển của phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh cho thấy ảnh hưởng của quá trình xây dựng tổ chức ấy.
Phong trào không xuất hiện một cách tự nhiên.
Đằng sau nó là quá trình vận động, tuyên truyền và tổ chức lâu dài.
Đằng sau mỗi cuộc đấu tranh là những cán bộ đã đến với nhân dân.
Đằng sau mỗi cơ sở là những con người âm thầm giữ liên lạc.
Đằng sau sự phát triển của phong trào là cả một mạng lưới tổ chức.
Nguyễn Phong Sắc là một trong những người có vai trò quan trọng trong quá trình đó.
Ông không chỉ là người truyền đạt tư tưởng.
Ông còn là người tổ chức.
Ông hiểu rằng lý luận chỉ thực sự có sức sống khi được biến thành hành động trong thực tế.
Chính vì vậy, ông luôn gắn hoạt động cách mạng với đời sống của quần chúng.
Người dân đấu tranh vì những vấn đề rất cụ thể: cơm áo, sưu thuế, quyền lợi và cuộc sống.
Từ những vấn đề ấy, cán bộ cách mạng từng bước giúp quần chúng nhận thức được mối liên hệ giữa cuộc sống của mình với tình trạng mất nước và áp bức.
Đó là một quá trình giác ngộ.
Và Nguyễn Phong Sắc là một trong những người góp phần thực hiện quá trình ấy.
Ngày nay, khi nhìn lại phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh, chúng ta không chỉ nhớ đến những cuộc biểu tình hay những sự kiện lớn.
Chúng ta còn cần nhớ đến những con người đã góp phần làm nên phong trào.
Trong số đó có Nguyễn Phong Sắc.
Ông là một trong những người đã dành trọn tuổi trẻ cho cách mạng.
Cuộc đời ông là một minh chứng cho tinh thần dấn thân của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng đất nước mất độc lập.
Điều đáng trân trọng là ông không tìm kiếm lợi ích cá nhân.
Những gì ông làm đều hướng đến mục tiêu lớn hơn bản thân.
Ông chấp nhận gian khổ để người khác có cơ hội được sống trong một đất nước độc lập.
Ông chấp nhận nguy hiểm để tổ chức cách mạng có thể tồn tại.
Ông chấp nhận hy sinh để giữ vững khí tiết.
Đó là những giá trị đã làm nên hình ảnh của người chiến sĩ cách mạng Nguyễn Phong Sắc.
Năm 1931, khi ông hy sinh, phong trào cách mạng đang ở trong một giai đoạn vô cùng khó khăn.
Nhưng lịch sử không dừng lại.
Những người đồng chí của ông tiếp tục hoạt động.
Những cơ sở cách mạng tiếp tục tồn tại.
Những tư tưởng mà ông và thế hệ của ông truyền bá tiếp tục được lan rộng.
Hai mươi năm sau, năm 1954, chiến thắng Điện Biên Phủ đã kết thúc cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Hai mươi bốn năm sau ngày Đảng ra đời, cách mạng Việt Nam đã giành được những thắng lợi to lớn.
Nguyễn Phong Sắc không thể chứng kiến những ngày ấy.
Nhưng sự nghiệp mà ông góp phần xây dựng đã tiếp tục phát triển.
Đó là một trong những điều khiến sự hy sinh của những người như ông trở nên có ý nghĩa.
Họ không nhất thiết được nhìn thấy kết quả cuối cùng.
Nhưng họ đã đặt nền móng.
Họ gieo những hạt giống.
Và những thế hệ sau tiếp tục chăm sóc để những hạt giống ấy phát triển.
Ngày nay, tên tuổi Nguyễn Phong Sắc được đặt cho nhiều đường phố, trường học và công trình công cộng ở Việt Nam. Đó là cách thế hệ sau lưu giữ ký ức về một người đã góp phần vào những năm tháng đầu tiên của cách mạng.
Nhưng ký ức về ông không chỉ nằm trên những tấm biển tên.
Nó còn nằm trong lịch sử của Đảng, trong lịch sử phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh và trong truyền thống cách mạng của quê hương Trung Kỳ.
Mỗi khi nhắc đến Nguyễn Phong Sắc, người ta có thể nhớ đến một chàng trai Hà Nội đã lựa chọn con đường cách mạng.
Nhớ đến một người cán bộ trẻ đã đi vào Trung Kỳ trong những năm tháng phong trào đang phát triển mạnh.
Nhớ đến một người đã góp phần xây dựng tổ chức Đảng.
Nhớ đến một nhà lãnh đạo của phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh.
Và nhớ đến một người đã giữ vững khí tiết cho đến giây phút cuối cùng.
Cuộc đời Nguyễn Phong Sắc cho chúng ta một bài học sâu sắc về tuổi trẻ.
Tuổi trẻ không chỉ là quãng thời gian để tìm kiếm thành công cho riêng mình.
Tuổi trẻ còn có thể là thời điểm con người lựa chọn những giá trị mà mình muốn theo đuổi trong suốt cuộc đời.
Nguyễn Phong Sắc đã lựa chọn lý tưởng độc lập dân tộc.
Ông đã lựa chọn con đường phụng sự nhân dân.
Và ông đã kiên định với lựa chọn ấy cho đến cuối đời.
Nếu chỉ nhìn vào tuổi đời, Nguyễn Phong Sắc là một người ra đi quá sớm.
Nhưng nếu nhìn vào những gì ông đã làm, cuộc đời ấy không hề nhỏ bé.
Trong chưa đầy ba thập kỷ, ông đã trải qua nhiều bước ngoặt của lịch sử.
Từ một học sinh ở Hà Nội, ông trở thành một người hoạt động cách mạng.
Từ một thanh niên yêu nước, ông trở thành cán bộ cộng sản.
Từ những hoạt động ban đầu, ông trở thành một trong những người lãnh đạo phong trào ở Trung Kỳ.
Và từ một người hoạt động bí mật, ông trở thành một biểu tượng về lòng trung thành với lý tưởng.
Đó là hành trình của một con người.
Nhưng đồng thời cũng là hành trình của cả một thế hệ.
Thế hệ đã sống trong thời đại mà lựa chọn lý tưởng đồng nghĩa với việc chấp nhận gian khổ.
Thế hệ đã hiểu rằng con đường giành độc lập không thể dễ dàng.
Thế hệ đã đặt tương lai của dân tộc lên trên cuộc sống riêng.
Nguyễn Phong Sắc là một trong những đại diện tiêu biểu của thế hệ ấy.
Lịch sử có thể ghi nhớ những năm tháng bằng những mốc thời gian, những sự kiện và những con số.
Nhưng đằng sau mỗi mốc lịch sử luôn có những con người cụ thể.
Có người đã sống.
Có người đã chiến đấu.
Có người đã chịu tù đày.
Có người đã hy sinh.
Nguyễn Phong Sắc là một trong những con người ấy.
Ông đã góp phần làm nên một chương quan trọng trong lịch sử cách mạng Việt Nam những năm 1930.
Và dù cuộc đời ông kết thúc khi còn rất trẻ, những giá trị ông để lại vẫn tiếp tục được nhắc đến.
Đó là lòng yêu nước.
Là ý chí kiên định.
Là tinh thần trách nhiệm.
Là sự gắn bó với nhân dân.
Là khả năng tổ chức.
Là sự hy sinh vì lợi ích chung.
Và trên hết là niềm tin vào tương lai của dân tộc.
Hơn chín thập kỷ đã trôi qua kể từ ngày Nguyễn Phong Sắc hy sinh.
Đất nước đã trải qua biết bao biến động.
Thế hệ hôm nay được sống trong một Việt Nam độc lập, thống nhất và đang không ngừng phát triển.
Những điều kiện sống đã thay đổi rất nhiều so với thời đại của ông.
Nhưng những câu chuyện về những người đi trước vẫn cần được kể lại.
Không phải để sống trong quá khứ.
Mà để hiểu hiện tại được xây dựng như thế nào.
Không phải để khơi lại những đau thương.
Mà để trân trọng giá trị của hòa bình và độc lập.
Không phải để ca ngợi sự hy sinh một cách sáo rỗng.
Mà để hiểu rằng những thành quả của dân tộc luôn có sự đóng góp của biết bao con người.
Nguyễn Phong Sắc là một trong những người như vậy.
Ông đã sống một cuộc đời ngắn nhưng đầy ý nghĩa.
Ông đã dành tuổi trẻ cho cách mạng.
Đã góp sức xây dựng tổ chức.
Đã gắn bó với quần chúng.
Đã góp phần vào phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh.
Và đã giữ trọn khí tiết của một người cộng sản khi rơi vào tay kẻ thù.
Câu chuyện về ông vì thế không chỉ là câu chuyện của một nhân vật lịch sử.
Đó còn là câu chuyện về khát vọng độc lập của cả một dân tộc.
Một dân tộc đã có những người con dám đứng lên trong những thời khắc khó khăn nhất.
Những người như Nguyễn Phong Sắc đã đặt những viên gạch đầu tiên trên con đường dài dẫn tới độc lập.
Họ không biết tương lai sẽ như thế nào.
Nhưng họ tin rằng tương lai ấy nhất định phải tốt đẹp hơn hiện tại.
Và họ đã lựa chọn hành động.
Nguyễn Phong Sắc đã hành động như thế cho đến cuối đời.
Tên tuổi ông vì vậy không chỉ thuộc về năm 1931.
Nó thuộc về cả một dòng chảy lịch sử.
Một dòng chảy được tạo nên bởi lòng yêu nước, niềm tin, sự hy sinh và tinh thần không khuất phục.
Mỗi thế hệ có một cách đóng góp khác nhau cho đất nước.
Thế hệ Nguyễn Phong Sắc đóng góp bằng cách đấu tranh giành độc lập trong những năm tháng đầy hiểm nguy.
Thế hệ hôm nay có trách nhiệm tiếp tục xây dựng và bảo vệ những thành quả mà cha ông để lại.
Đó chính là ý nghĩa sâu xa nhất khi nhìn lại cuộc đời người chiến sĩ cách mạng Nguyễn Phong Sắc.
Một người thanh niên Hà Nội đã bước ra khỏi cuộc sống riêng để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Một người cán bộ trẻ đã đến với Trung Kỳ và góp phần xây dựng phong trào cách mạng.
Một người lãnh đạo đã đặt niềm tin vào sức mạnh của quần chúng.
Một người cộng sản đã giữ trọn khí tiết trước kẻ thù.
Và một người đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ nhưng để lại dấu ấn lâu dài trong lịch sử dân tộc.
Nguyễn Phong Sắc đã ra đi, nhưng lý tưởng mà ông theo đuổi không ra đi cùng ông.
Những thế hệ sau tiếp tục viết tiếp câu chuyện.
Và trong câu chuyện dài của lịch sử Việt Nam, tên tuổi Nguyễn Phong Sắc mãi được nhắc đến như một biểu tượng của tuổi trẻ yêu nước, tinh thần cách mạng kiên trung và sự tận tụy với sự nghiệp giải phóng dân tộc.



