Cựu Thanh niên xung phong

Nguyễn Phương Châm - Dấu chân người giao liên trên đường 14

Năm 1965, khi vừa tròn 20 tuổi, Nguyễn Phương Châm tạm biệt quê hương để gia nhập Đội K53 – đội Thanh niên xung phong đặc biệt của Trung ương Đoàn, đơn vị TNXP duy nhất được cử vào làm nhiệm vụ tại chiến trường miền Nam. Trên tuyến đường 14 thuộc chiến trường Trị - Thiên, ông cùng đồng đội làm nhiệm vụ giao liên, dẫn đường, đưa đón thương binh và cán bộ qua những vùng bom đạn ác liệt.

TP. Hồ Chí Minh26/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Phương Châm - Dấu chân người giao liên trên đường 14

Tháng 8 năm 1965, sân Trường Đoàn Cầu Giấy chật kín những thanh niên chuẩn bị lên đường.

Trong hàng ngũ ấy có chàng trai Nguyễn Phương Châm, vừa tròn hai mươi tuổi.

Ngày chia tay, mẹ ông chỉ nắm chặt tay con trai:

– Đi mạnh giỏi nghe con. Đất nước cần thì phải lên đường.

Ông lặng lẽ gật đầu.

Đoàn xe chuyển bánh, mang theo biết bao khát vọng của tuổi trẻ.

Sau nhiều ngày hành quân, đơn vị đến chiến trường Trị - Thiên.

Nhiệm vụ của Nguyễn Phương Châm là làm giao liên, đưa thương binh từ miền Nam ra miền Bắc và dẫn đường cho cán bộ từ hậu phương vào chiến trường.

Con đường số 14 nơi đơn vị đóng quân luôn chìm trong khói lửa.

Máy bay địch quần thảo suốt ngày.

Bom nổ liên hồi.

Những cánh rừng bị cày xới, cây cối ngổn ngang.

Lương thực thiếu thốn.

Có những ngày, cả đơn vị phải vào bản làng của đồng bào dân tộc xin ngô, hái rau rừng để ăn.

Đêm xuống, người thanh niên giao liên lại tiếp tục lên đường.

Một đêm mưa, ông nhận nhiệm vụ đưa một thương binh nặng vượt qua một đoạn đường đang bị địch phong tỏa.

Người thương binh đau đớn hỏi:

– Chú có sợ không?

Nguyễn Phương Châm cười:

– Sợ chứ, nhưng mình không đi thì ai đưa anh về tuyến sau?

Hai người lặng lẽ bước đi.

Tiếng máy bay vọng từ xa.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt.

Người thanh niên xung phong cõng thương binh trên lưng, từng bước băng qua cánh rừng tối.

Đến gần sáng, khi nhìn thấy ánh đèn của trạm quân y, ông mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhiều năm sau, nhớ lại những ngày trên đường 14, ông Nguyễn Phương Châm vẫn xúc động:

“Chúng tôi còn rất trẻ, nhưng ai cũng nghĩ đơn giản rằng Tổ quốc cần thì mình phải đi. Gian khổ đến đâu cũng phải hoàn thành nhiệm vụ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Phương Châm - Dấu chân người giao liên trên đường 14 | Câu chuyện thời hoa lửa