Nguyễn Quang Bích
Nguyễn Quang Bích là một nhà yêu nước và lãnh tụ phong trào Cần Vương ở vùng Tây Bắc. Ông sinh năm 1832 tại Nam Định và từng đỗ Tiến sĩ dưới triều Nguyễn. Ông từng giữ nhiều chức vụ trong bộ máy triều đình và có uy tín trong giới sĩ phu. Khi thực dân Pháp xâm lược Bắc Kỳ, ông kiên quyết chống lại sự cai trị của quân Pháp. Sau khi phong trào Cần Vương được phát động, ông tổ chức lực lượng chống Pháp tại vùng Tây Bắc. Nguyễn Quang Bích xây dựng căn cứ ở khu vực rừng núi và liên kết với nhân dân địa phương. Ông tận dụng địa hình hiểm trở để tổ chức các cuộc chiến đấu chống quân Pháp. Nghĩa quân của ông nhiều lần tấn công các vị trí của quân địch. Ông luôn khuyến khích nghĩa quân giữ tinh thần đoàn kết và bảo vệ nhân dân. Trong quá trình chiến đấu, lực lượng của ông gặp nhiều khó khăn về vũ khí và lương thực. Tuy vậy, Nguyễn Quang Bích vẫn kiên trì duy trì phong trào. Ông cũng viết nhiều thơ văn thể hiện lòng yêu nước và nỗi đau trước cảnh đất nước bị xâm lược. Những tác phẩm ấy thể hiện tinh thần của một nhà nho không chịu khuất phục trước thời cuộc. Ông từng tìm cách liên kết với các lực lượng yêu nước khác để tăng sức mạnh chống Pháp. Cuộc kháng chiến ở Tây Bắc kéo dài trong nhiều năm. Nguyễn Quang Bích qua đời năm 1890 khi phong trào vẫn còn đang diễn ra. Sau khi ông mất, lực lượng kháng chiến dần suy yếu. Dù không giành được thắng lợi cuối cùng, ông đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lịch sử chống Pháp. Nguyễn Quang Bích được nhớ đến vừa là một nhà nho yêu nước vừa là một lãnh tụ nghĩa quân. Thơ văn của ông còn được nghiên cứu như một phần của văn học yêu nước cuối thế kỷ XIX. Cuộc đời ông cho thấy tinh thần trách nhiệm của một trí thức trước vận mệnh dân tộc. Ông là tấm gương về khí tiết và lòng yêu nước trong thời kỳ đất nước bị xâm lược.



