Cựu chiến binh

Nguyễn Quang Gộp – Người giữ lửa phẩm chất " Bộ đội Cụ Hồ"

Nguyễn thị Hồng Vân

Hải Phòng15/08/2026xã Hải Hưng (Xã Hải Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người bước ra khỏi chiến tranh để trở về với cuộc sống đời thường.

Nhưng có những người, dù chiến tranh đã lùi xa, vẫn mang theo ngọn lửa của những năm tháng ấy trong suốt cuộc đời mình.

Ngọn lửa của lòng yêu nước.

Ngọn lửa của tình đồng đội.

Ngọn lửa của trách nhiệm.

Và trên hết, đó là ngọn lửa của một thế hệ đã từng cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Trong hành trình tìm về những câu chuyện thời hoa lửa, tôi biết đến ông Nguyễn Quang Gộp, một cựu chiến binh ở Hải Phòng, người từng giữ cương vị Chủ tịch Hội Cựu chiến binh quận Dương Kinh. Qua những thông tin được lưu giữ, hình ảnh của ông không chỉ gắn với một người lính đã đi qua chiến tranh, mà còn là hình ảnh của một người tiếp tục cống hiến cho đồng đội và quê hương khi trở về cuộc sống hòa bình.

Có lẽ, đó chính là điều khiến tôi xúc động nhất.

Bởi với những người lính năm xưa, chiến tranh có thể kết thúc trên chiến trường, nhưng trách nhiệm với quê hương chưa bao giờ kết thúc.

TỪ NHỮNG NĂM THÁNG HOA LỬA ĐẾN CUỘC SỐNG HÔM NAY

Chúng ta, những người trẻ sinh ra trong hòa bình, thường chỉ biết chiến tranh qua những trang sách, những thước phim hay những câu chuyện được kể lại.

Chúng ta biết có những năm tháng đất nước chìm trong bom đạn.

Biết có những người đã ra đi không trở lại.

Biết có những người lính đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường.

Nhưng có lẽ rất khó để chúng ta thực sự hiểu được cảm giác của một người đã từng sống trong những năm tháng ấy.

Để hiểu, có lẽ chúng ta cần lắng nghe.

Lắng nghe những người đã từng trải qua chiến tranh.

Lắng nghe những ký ức tưởng như đã cũ nhưng vẫn còn nguyên sức nặng.

Và lắng nghe cả những điều họ không nói thành lời.

Ông Nguyễn Quang Gộp là một trong những cựu chiến binh như thế.

Sau những năm tháng quân ngũ, ông tiếp tục gắn bó với công tác Hội Cựu chiến binh ở địa phương. Năm 2019, với cương vị Chủ tịch Hội CCB quận Dương Kinh, ông cùng tập thể Hội triển khai nhiều hoạt động chăm lo đời sống hội viên, giúp các gia đình CCB khó khăn, hỗ trợ phát triển kinh tế và xây dựng “Nhà nghĩa tình đồng đội”.

Tôi chợt nhận ra:

Có những người lính sau khi rời chiến trường vẫn tiếp tục chiến đấu.

Nhưng cuộc chiến của họ lúc này không còn là cuộc chiến với bom đạn.

Đó là cuộc chiến chống lại nghèo khó.

Là cuộc chiến bảo vệ tình đồng đội.

Là cuộc chiến để không một người lính năm xưa bị bỏ lại phía sau.

“ĐỒNG ĐỘI” – HAI TIẾNG THIÊNG LIÊNG

Trong những năm tháng chiến tranh, đồng đội là những người cùng nhau đi qua hiểm nguy.

Có thể hôm nay họ còn ngồi bên nhau, nhưng ngày mai một người có thể không trở về.

Bởi vậy, tình đồng đội của những người lính không giống bất kỳ tình cảm nào khác.

Đó là thứ tình cảm được thử thách bằng gian khổ.

Được hun đúc bằng những tháng ngày cùng nhau sống chết.

Và được giữ gìn bằng cả một đời người.

Sau chiến tranh, những người lính trở về với cuộc sống bình thường. Người làm kinh tế, người làm cán bộ, người trở về với gia đình.

Nhưng họ vẫn nhớ nhau.

Họ tìm đến nhau.

Họ giúp nhau khi khó khăn.

Tại Hội Cựu chiến binh quận Dương Kinh, những hoạt động ấy đã được duy trì trong nhiều năm. Hội đã vận động nguồn lực để hỗ trợ các cựu chiến binh có hoàn cảnh khó khăn, xây dựng và sửa chữa nhà nghĩa tình đồng đội, giúp hội viên vay vốn, phát triển kinh tế và từng bước xóa nghèo.

Những con số có thể được ghi trong báo cáo.

Nhưng đằng sau mỗi con số là một cuộc đời.

Một mái nhà được sửa lại có thể là niềm vui của cả một gia đình.

Một khoản hỗ trợ có thể giúp một người lính năm xưa vượt qua lúc khó khăn.

Một lời hỏi thăm có thể khiến một người già cảm thấy mình vẫn được nhớ đến.

Và tôi nghĩ, đó chính là ý nghĩa đẹp nhất của hai chữ “đồng đội”.

NGƯỜI LÍNH TRONG THỜI BÌNH

Tôi từng nghĩ rằng người lính chỉ thật sự thể hiện lòng dũng cảm khi đứng trước chiến trường.

Nhưng câu chuyện về những cựu chiến binh như ông Nguyễn Quang Gộp khiến tôi hiểu rằng lòng dũng cảm còn có một hình thức khác.

Đó là dũng cảm sống tiếp.

Dũng cảm vượt qua những khó khăn của cuộc sống.

Dũng cảm gánh vác trách nhiệm với cộng đồng.

Và dũng cảm giữ gìn những giá trị mà mình từng chiến đấu để bảo vệ.

Hội CCB quận Dương Kinh không chỉ tập trung chăm lo đời sống hội viên mà còn phát huy tinh thần “Bộ đội Cụ Hồ”, tham gia xây dựng địa phương, giúp nhau phát triển kinh tế và thực hiện các hoạt động đền ơn đáp nghĩa.

Đó là lúc tôi hiểu rằng:

Chiến tranh có thể lấy đi tuổi trẻ của một người lính, nhưng không thể lấy đi lý tưởng sống của họ.

Nếu ngày trước họ cầm súng để bảo vệ Tổ quốc, thì hôm nay họ dùng kinh nghiệm, trách nhiệm và tình đồng đội để góp phần xây dựng quê hương.

Ngọn lửa ấy chỉ chuyển từ chiến trường sang cuộc sống.

MỘT CÂU CHUYỆN CHO THẾ HỆ TRẺ

Năm 2021, tại hội nghị tiếp xúc cử tri với những người ứng cử đại biểu Quốc hội khóa XV ở quận Dương Kinh, ông Nguyễn Quang Gộp đại diện Hội CCB quận nêu ý kiến về những vấn đề liên quan đến xây dựng nông thôn mới, phát triển đô thị, quản lý đất đai và môi trường.

Chi tiết ấy khiến tôi suy nghĩ.

Bởi một người lính sau những năm tháng cống hiến cho đất nước vẫn tiếp tục quan tâm đến từng vấn đề của quê hương.

Đó chính là trách nhiệm của một công dân.

Và cũng là cách mà một người lính tiếp tục phục vụ Tổ quốc trong thời bình.

Thế hệ trẻ hôm nay không phải đối mặt với chiến tranh như cha ông.

Chúng ta không phải hành quân giữa bom đạn.

Không phải rời quê hương với một chiếc ba lô trên vai.

Không phải đứng trước sự sống và cái chết từng ngày.

Nhưng chúng ta có những “mặt trận” của riêng mình.

Đó là học tập.

Là lao động.

Là khoa học và công nghệ.

Là bảo vệ môi trường.

Là xây dựng quê hương.

Là sống có trách nhiệm với cộng đồng.

Nếu thế hệ cha anh đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ độc lập, thì thế hệ chúng ta cần dùng tuổi trẻ để làm cho đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.

Đó chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối truyền thống.

ĐỪNG ĐỂ NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA BỊ LÃNG QUÊN

Ngày hôm nay, khi chúng ta được sống giữa những con phố bình yên của Hải Phòng, có lẽ rất ít người nghĩ rằng sự bình yên ấy được xây dựng từ biết bao năm tháng gian lao của các thế hệ đi trước.

Những người lính năm xưa rồi sẽ già đi.

Những ký ức rồi sẽ dần xa.

Những câu chuyện nếu không được kể lại có thể sẽ biến mất cùng người kể.

Vì vậy, việc lưu giữ những câu chuyện thời hoa lửa có một ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” do Trung ương Đoàn triển khai cũng hướng tới việc ghi lại ký ức của các nhân chứng, để lịch sử đến với thế hệ trẻ bằng những câu chuyện thật, những con người thật và những trải nghiệm thật. Đến tháng 7 năm 2026, đề án đã ghi nhận hơn 712.000 câu chuyện lịch sử từ hơn 112.000 nhân chứng.

Tôi nghĩ, câu chuyện về ông Nguyễn Quang Gộp cũng không chỉ là câu chuyện của riêng một người.

Đó là câu chuyện của cả một thế hệ.

Một thế hệ đã đi qua chiến tranh.

Một thế hệ đã chứng kiến mất mát.

Một thế hệ đã trở về và tiếp tục sống, tiếp tục làm việc, tiếp tục cống hiến.

Và quan trọng hơn cả, đó là một thế hệ đã để lại cho chúng ta một bài học về trách nhiệm.

NGỌN LỬA TRAO LẠI

Có thể một ngày nào đó, chúng ta sẽ không còn được gặp những người lính của thế hệ ấy.

Những mái tóc bạc sẽ dần khuất bóng.

Những câu chuyện sẽ trở thành ký ức.

Nhưng tôi tin rằng, nếu thế hệ trẻ biết lắng nghe và biết trân trọng, thì những người lính ấy sẽ không bao giờ thật sự rời xa chúng ta.

Bởi họ đã để lại một thứ quý giá hơn cả những kỷ vật.

Họ để lại ngọn lửa.

Ngọn lửa của lòng yêu nước.

Ngọn lửa của tình đồng đội.

Ngọn lửa của sự hy sinh.

Ngọn lửa của trách nhiệm với quê hương.

Ông Nguyễn Quang Gộp, từ một người lính của những năm tháng chiến tranh đến một cựu chiến binh tiếp tục đóng góp cho cộng đồng hôm nay, đã cho tôi hiểu rằng phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” không chỉ thuộc về quá khứ.

Nó vẫn có thể sống trong hiện tại.

Nó sống trong một người sẵn sàng giúp đỡ đồng đội.

Sống trong một người quan tâm đến quê hương.

Sống trong một người không quên những người đã cùng mình đi qua gian khó.

Và có lẽ, điều đẹp nhất mà thế hệ trẻ chúng ta có thể làm không phải là nói những lời thật lớn lao.

Mà là sống thật tốt.

Học tập nghiêm túc.

Làm việc có trách nhiệm.

Biết yêu thương.

Biết sẻ chia.

Biết trân trọng hòa bình.

Biết cúi đầu trước những người đã hy sinh.

Bởi phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là cả một thế hệ đã từng đi qua những năm tháng không bình yên.

Và trong dòng ký ức ấy, câu chuyện về người cựu chiến binh Nguyễn Quang Gộp nhắc tôi rằng:

Hoa của thời chiến có thể đã tàn theo năm tháng, nhưng ngọn lửa của những con người đã sống và cống hiến trong thời hoa lửa thì vẫn còn cháy mãi.

Đó là ngọn lửa mà chúng ta – thế hệ hôm nay – cần nhận lấy.

Và truyền tiếp.

Để lịch sử không chỉ nằm lại trong những trang sách.

Để những người đã cống hiến không bao giờ bị lãng quên.

Và để hai tiếng “Việt Nam” luôn được viết tiếp bằng niềm tự hào của những thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn