Bài viết

Nguyễn Quang Lập – Ký ức chiến tranh không bao giờ nguội

Quảng Trị05/06/2026Trần Minh Đăng (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử không chỉ nằm trong sách giáo khoa với những mốc thời gian khô khan. Lịch sử còn sống trong ký ức của những con người bình dị – những người đã đi qua chiến tranh, mang trên vai tuổi trẻ, niềm tin và cả những mất mát không thể gọi tên.

Ông Nguyễn Quang Lập sinh năm 1956 tại xã Hải Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình. Tuổi thơ ông gắn với tiếng máy bay gầm rú, những hố bom còn khói và những lần theo mẹ chạy vội xuống hầm trú ẩn. Chiến tranh đến với ông từ rất sớm, trở thành một phần ký ức không thể tách rời.

Khi đất nước vừa thống nhất, Tổ quốc lại đứng trước thử thách mới. Ông lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam. Những ngày hành quân giữa rừng sâu, những đêm phục kích căng thẳng, những bữa cơm vội chỉ có nắm gạo và muối – tất cả đã trở thành ký ức không thể phai mờ. Ông từng chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, có người chưa kịp viết xong lá thư gửi về quê nhà. Sau mỗi trận đánh, điều ám ảnh nhất với ông không phải là tiếng súng, mà là sự im lặng – sự im lặng khi gọi tên đồng đội không còn ai đáp lại.

Hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về đời thường, bắt đầu ghi chép, kể lại những năm tháng chiến tranh. Ông không viết để ca ngợi bản thân, mà để giữ lại ký ức cho thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Ông thường nói, điều đáng sợ nhất của chiến tranh không chỉ là bom đạn, mà là việc con người phải quen dần với mất mát. Câu chuyện của ông là tiếng nói của cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh để gìn giữ hòa bình cho hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn