Cựu chiến binh

NGUYỄN QUANG SÁNG: NGƯỜI GIỮ LỬA NHÂN VĂN GIỮA DÒNG CHIẾN TRẬN

Nhân vật là nhà văn Nguyễn Quang Sáng (1932–2014), quê tại xã Mỹ Luông, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Ông gia nhập quân đội từ năm 1946 (khi mới 14 tuổi), là một Cựu chiến binh dạn dày sương gió, một văn nghệ sĩ - chiến sĩ trực tiếp chiến đấu tại chiến trường miền Nam. Bài viết tập trung vào chủ đề "Tình quân dân và tâm hồn người chiến sĩ", khắc họa hình ảnh một trí thức Nam Bộ dùng ngòi bút ghi lại những lát cắt nhân văn nhất giữa làn mưa bom bão đạn.

Đồng Tháp18/03/2026Huỳnh Thị Mỹ Nhung (phường Mỹ Trà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng miền Nam thành đồng đi trước về sau, có một người con của vùng đất An Giang đã gửi trọn tuổi thanh xuân vào quân ngũ. Đó là nhà văn Nguyễn Quang Sáng. Với ông, "thời hoa lửa" không phải là những khái niệm xa xôi, mà là tiếng xuồng máy xé dọc rừng tràm, là mùi khói súng quyện trong gió sông Tiền, và hơn hết là những câu chuyện thắt lòng về tình phụ tử, tình đồng chí giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Nguyễn Quang Sáng tham gia cách mạng từ rất sớm. Năm 1946, khi mới chỉ là một thiếu niên 14 tuổi, ông đã đứng vào hàng ngũ vệ quốc đoàn, làm liên lạc rồi làm chiến sĩ thông tin. Cuộc đời ông gắn liền với những chuyến hành quân dọc dải đất Nam Bộ, từ miền Tây sông nước đến miền Đông gian lao. Chính những năm tháng lăn lộn tại chiến trường, trực tiếp đối mặt với kẻ thù đã tôi luyện nên một bản lĩnh can trường và một nhãn quan văn học đậm chất hiện thực. Ông không viết về chiến tranh bằng sự cường điệu, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc tâm hồn của người chiến sĩ và người dân quê mình.

Đóng góp lớn nhất của Nguyễn Quang Sáng trong những năm tháng hoa lửa chính là khả năng tìm thấy những hạt ngọc tâm hồn ngay trong cảnh đổ nát. Tác phẩm kinh điển "Chiếc lược ngà" ra đời năm 1966 ngay tại chiến trường ác liệt là minh chứng hùng hồn nhất. Giữa lúc bom đạn gầm rú, ông vẫn viết về tình cha con thiêng liêng, về lời hứa của người lính với đứa con thơ. Ngòi bút của ông đã trở thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn, nhắc nhở đồng đội rằng chúng ta chiến đấu không chỉ để diệt thù, mà còn để bảo vệ những giá trị nhân bản giản đơn nhưng cao quý nhất của con người Việt Nam.

Suốt thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, với bút danh Nguyễn Sáng, ông có mặt ở những điểm nóng nhất của chiến trường miền Nam. Ông vừa cầm súng bảo vệ căn cứ, vừa làm báo, viết văn để kịp thời phản ánh tinh thần quật cường của quân và dân ta. Những trang viết của ông hừng hực hơi thở của cuộc chiến, chân thực đến mức người đọc có cảm giác như đang nghe thấy tiếng bom rơi và ngửi thấy mùi bùn đất của vùng căn cứ. Ông là gạch nối giữa văn chương và đời sống thực tại, dùng sự tài hoa để tạc nên bức chân dung anh hùng của người dân Nam Bộ "thà chết không làm nô lệ".

Đối với thế hệ đoàn viên thanh niên hôm nay, cuộc đời của nhà văn Nguyễn Quang Sáng là bài học về lòng trung hiếu và sự kiên định. Ông dạy chúng ta rằng, dù trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất, con người vẫn phải sống có tình có nghĩa, phải biết nâng niu những giá trị văn hóa và tình cảm gia đình. Giữa thời đại hòa bình, tinh thần "người chiến sĩ cầm bút" của ông nhắc nhở tuổi trẻ phải sống xông xáo, dám dấn thân vào những nơi khó khăn để cống hiến và trưởng thành. Chúng ta học ở ông cách yêu quê hương từ những điều bình dị nhất và trách nhiệm giữ gìn nền độc lập mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương.

Nhà văn Nguyễn Quang Sáng đã đi xa, nhưng những câu chuyện về tình người trong lửa đạn của ông vẫn còn mãi. Hình ảnh người chiến sĩ Nam Bộ với nụ cười đôn hậu và cây bút sắc sảo sẽ luôn là nguồn cảm hứng cho thanh niên Việt Nam vững bước trên con đường xây dựng Tổ quốc, để ngọn lửa nhân văn và lòng yêu nước mãi luôn rực sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn