Nguyễn Quang Thắng
aa
Tôi là Nguyễn Quang Thắng, sinh năm 1949.
Năm 1970, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tôi rời quê hương để lên đường nhập ngũ. Hai mươi mốt tuổi – cái tuổi mà người ta còn đang xây dựng ước mơ – tôi lại bước vào cuộc đời người lính với niềm tin giản dị: Tổ quốc cần thì thanh niên phải đi.
Ngày đi, mẹ tôi dúi vào tay tôi gói cơm nắm, vẫn hỏi một câu quen thuộc mà bố mẹ nào cũng hỏi con trai khi vào chiến trường:
“Con có sợ không?”
Tôi không dám trả lời. Chỉ biết nắm tay mẹ thật chặt rồi bước đi.
Trong quân ngũ, tôi mới hiểu thế nào là ngọn lửa của người lính.
Lửa bếp dã chiến để sưởi ấm giữa những đêm rừng buốt lạnh.
Lửa soi đường những lần hành quân dài dằng dặc.
Và hơn hết, ngọn lửa trong tim – ngọn lửa của ý chí, của niềm tin, của tình đồng đội.
Nhưng chiến tranh tàn khốc cũng làm ngọn lửa ấy hao đi từng chút.
Hao khi thấy đồng đội ngã xuống sau mỗi trận đánh.
Hao trong những đêm nằm lại giữa rừng, nghe tiếng pháo vọng lại mà lòng nghẹn lại vì nhớ quê, nhớ nhà.
Hao khi mỗi ngày bước đi đều là bước qua ranh giới sống – chết.
Năm 1972, tôi xuất ngũ trở về quê hương.
Ngày về, làng xóm vẫn vậy, bờ tre vẫn rì rào, nhưng tôi biết mình đã thay đổi. Những năm tháng chiến trường làm tôi trầm lắng hơn, hiểu đời hơn, kiên cường hơn.
Tôi bắt đầu lại cuộc sống với ruộng đồng, gia đình, với những điều bình dị mà trước đây đôi khi tôi chưa từng trân trọng. Ngọn lửa từng cháy rực nơi chiến trường không còn bùng lên mạnh mẽ, nhưng nó chưa bao giờ tắt. Nó trở thành một đốm lửa bền bỉ – soi sáng cho tôi cách sống tử tế, trách nhiệm và nghĩa tình.
Giờ đây, khi nhìn lại quãng đời trai trẻ, tôi thấm thía rằng:
hao lửa không phải là tắt lửa.
Hao lửa là khi phần sáng nhất của tuổi trẻ được gửi vào Tổ quốc, rồi lắng xuống thành sức mạnh để sống trọn nghĩa tình trong hòa bình hôm nay.
Và tôi tự hào vì tuổi xuân của mình đã góp vào ngọn lửa chung ấy – âm thầm nhưng không bao giờ vô nghĩa.



