NGUYỄN QUANG TRUNG – TỪ VÁCH ĐÁ MƯỜNG SỦI ĐẾN TRẬN ĐÁNH BUÔN MA THUỘT
Nguyễn Quang Trung sinh năm 1951, dân tộc Kinh, quê xã Thanh Dương, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An, nhập ngũ tháng 8 năm 1969. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là thượng sĩ, đại đội phó Đại đội 2 bộ binh, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 148, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ một chiến sĩ trinh sát trên chiến trường Lào, Nguyễn Quang Trung nổi bật bởi sự gan dạ, mưu trí và khả năng bám địch, nắm chắc tình hình. Tại Mường Sủi, ông dẫn một tiểu đội vượt vách đá dựng đứng, chỉ trong 28 phút đánh bật một đại đội địch khỏi điểm cao. Trong trận Buôn Ma Thuột ngày 10-3-1975, ông dẫn đầu đại đội đột phá, đánh chiếm sở chỉ huy tiểu đoàn địch, góp phần tiêu diệt và bắt gần 100 tên, phá hủy 7 xe tăng. Ngày 15-1-1976, Nguyễn Quang Trung được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Có những người lính trưởng thành từ những con đường hành quân dài, từ những đêm nằm sát trận địa đối phương và từ những lần phải đặt mình trước hiểm nguy để đồng đội phía sau có được một quyết định chính xác.
Nguyễn Quang Trung là một người lính như thế.
Ông sinh năm 1951 tại xã Thanh Dương, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Tháng 8 năm 1969, khi mới 18 tuổi, Nguyễn Quang Trung nhập ngũ.
Những năm đầu đời quân ngũ đưa người thanh niên xứ Nghệ đến với một nhiệm vụ đặc biệt gian khổ: trinh sát chiến trường.
Từ năm 1969 đến năm 1973, khi là chiến sĩ rồi tiểu đội trưởng trinh sát, Nguyễn Quang Trung hoạt động trên chiến trường Lào. Dấu chân của ông cùng đồng đội trải qua hàng loạt địa danh: điểm cao 1900, 1236, bản Lem, Phu Mộc, Long Chẹng, Pha Khảo, Bom Lọng, Mường Sủi...
Nhiệm vụ của người lính trinh sát không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng tiếng súng.
Nhiều khi, điều quan trọng nhất là phải đến thật gần đối phương mà không để bị phát hiện.
Phải nhìn thấy trận địa.
Phải xác định được lực lượng.
Phải tìm được con đường mà đơn vị có thể tiến vào.
Và rồi phải trở về an toàn với những thông tin đủ chính xác để người chỉ huy đưa ra quyết định.
Nguyễn Quang Trung đã nhiều lần vượt qua hiểm nguy như thế để bám địch, điều tra tình hình, phục vụ trung đoàn chiến đấu.
Nhưng tại Mường Sủi, người lính trinh sát ấy phải đối diện với một thử thách khác thường.
Đối phương chiếm giữ một điểm cao độc lập. Muốn tiếp cận được vị trí này, quân ta phải vượt qua một vách đá dựng đứng.
Con đường tưởng như không thể vượt qua ấy lại chính là nơi có thể tạo nên yếu tố bất ngờ.
Nguyễn Quang Trung xung phong nhận nhiệm vụ.
Ông dẫn theo một tiểu đội tìm cách vượt vách đá.
Không có con đường thuận lợi.
Những người lính phải công kênh nhau, người này làm điểm tựa cho người kia, từng bước đưa cả tiểu đội vượt lên trên vách đá.
Chỉ một sơ suất cũng có thể khiến cả tổ bị phát hiện hoặc rơi xuống.
Nhưng cuối cùng, họ đã vượt qua.
Từ hướng mà đối phương khó ngờ tới nhất, Nguyễn Quang Trung cùng tiểu đội bí mật áp sát mục tiêu.
Rồi tiếng súng vang lên.
Cuộc chiến diễn ra quyết liệt nhưng rất nhanh.
Chỉ sau 28 phút, tiểu đội do Nguyễn Quang Trung dẫn đầu đã đánh bật một đại đội địch khỏi điểm cao.
Một tiểu đội đối đầu với một đại đội.
Một vách đá tưởng như không thể vượt qua lại trở thành con đường đưa những người lính đến chiến thắng.
Trận đánh ấy góp phần quan trọng vào thắng lợi chung và cũng cho thấy phẩm chất nổi bật của Nguyễn Quang Trung: gặp địa hình khó thì tìm cách vượt qua, gặp đối phương mạnh thì tìm cách đánh bất ngờ.
Những năm tháng chiến đấu tiếp tục rèn luyện người chiến sĩ trinh sát thành một cán bộ chỉ huy.
Rồi mùa Xuân năm 1975 đến.
Ngày 10 tháng 3 năm 1975, Nguyễn Quang Trung cùng đơn vị bước vào trận đánh có ý nghĩa đặc biệt trong Chiến dịch Tây Nguyên: trận Buôn Ma Thuột.
Khi đội hình đơn vị tiến sát hàng rào, hỏa lực đối phương bất ngờ bắn ra dữ dội.
Cửa mở chưa được đột phá.
Đội hình tiến công đứng trước một thời điểm khó khăn.
Trong những khoảnh khắc như vậy, sự bình tĩnh của người chỉ huy có thể quyết định tinh thần của cả đơn vị.
Nguyễn Quang Trung không lùi lại.
Ông động viên chiến sĩ giữ vững quyết tâm, nhanh chóng tổ chức lại đội hình đột phá cửa mở.
Rồi chính ông dẫn đầu đại đội xông lên.
Qua cửa mở, những người lính đánh thẳng vào trung tâm vị trí đối phương.
Không vòng tránh.
Không chần chừ.
Mục tiêu là sở chỉ huy tiểu đoàn địch.
Cuộc chiến diễn ra dữ dội.
Nhưng chỉ 30 phút sau, đơn vị đã làm chủ mục tiêu.
Sở chỉ huy tiểu đoàn đối phương bị tiêu diệt. Gần 100 quân địch bị tiêu diệt hoặc bắt sống, 7 xe tăng và một kho đạn bị phá hủy, 30 xe quân sự bị thu giữ.
Từ 28 phút chiến đấu trên điểm cao Mường Sủi đến 30 phút tiến công ở Buôn Ma Thuột là hai thời khắc cách nhau nhiều năm, nhưng ở đó vẫn hiện lên một Nguyễn Quang Trung với cùng một phẩm chất:
Bình tĩnh trước hiểm nguy, táo bạo khi tiến công và luôn có mặt ở phía trước đội hình.
Nhưng phẩm chất của một người cán bộ không chỉ thể hiện trong tiếng súng.
Trong cuộc sống và công tác, Nguyễn Quang Trung luôn nhiệt tình chăm lo xây dựng đơn vị vững mạnh toàn diện. Người chiến sĩ từng bám địch trên những điểm cao ở chiến trường Lào nay đã trở thành người cán bộ biết động viên, tổ chức và dẫn dắt đồng đội trong những trận đánh lớn.
Những thành tích của ông được ghi nhận bằng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhất, một lần được tặng danh hiệu Dũng sĩ cùng 5 bằng khen.
Ngày 15 tháng 1 năm 1976, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng Nguyễn Quang Trung danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhìn lại hành trình ấy, có hai hình ảnh đặc biệt gắn với người chiến sĩ Nguyễn Quang Trung.
Một là vách đá dựng đứng ở Mường Sủi, nơi ông cùng đồng đội công kênh nhau vượt lên từ một hướng tưởng như không thể.
Hai là cửa mở tại Buôn Ma Thuột, nơi giữa hỏa lực dữ dội, ông tổ chức lại đội hình rồi dẫn đầu đại đội xông thẳng vào sở chỉ huy đối phương.
Hai chiến trường, hai thời điểm, nhưng cùng chung một tinh thần:
Trước khó khăn không dừng bước.
Trước hiểm nguy không chùn lòng.
Và khi đơn vị cần một người đi đầu, Nguyễn Quang Trung luôn là người tiến lên phía trước.



